HOA HỌC TRÒ  

Go Back   HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím > Truyện ngắn - Truyện dài / Long/Short Stories > Tác Giả Là Tôi

Thông Cáo

Trả lời
 
Tiện Ích
Old 13-06-2010, 10:13 AM   #1
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Talking Twin - này nhóc, đứng lai.

Tác giả: Cherrycold
Tình trạng: đang viết
Thể loại: Tình cảm tủi teen + hài kiểu teen
Summary: hai chị em sinh đôi và 3 anh chàng rắc rối... cùng quậy!!


Nếu không tình cờ gặp anh, liệu chúng ta có yêu nhau...?




CHAP 1




Câu chuyện bắt đầu ở một con đường vắng vẻ. Trên đường có hai con người, hai chiếc xe đang chuyển động.

Một người là “thiên thần vô tội” – tức là tôi đây, đang guồng những vòng pedan, thả hồn theo gió, miệng huýt sáo.

Một tên là “ác quỷ giả danh” đi chiếc Novou được “độ” lại vàng chóe, tay cầm điện thoại, miệng không ngớt như tụng kinh:

- Em đây rồi Tỉ Tỉ. Năm phút nữa là có mặt.

Trong khi cơn gió chiều mùa hạ “cuốn” hồn tôi đi thì cái tên ác quỷ lại dán mắt vào màn hình điện thoại. 3G nó là thế đấy. Và rồi…

- Rầm!

Tôi đang chu mỏ huýt sáo, bị bật lại đột ngột khiến cắn cả vào lưỡi. Chưa hết, chiếc xe đạp iu quý bị hất sang một bên làm tôi loạng choạng ngã xuống. May mà kịp thủ thế, tôi chống tay xuống mặt đường tránh một cú chà mặt.

- Này – Tôi hét lên, quay lại nhìn tên đi xe ga. Hắn cũng mất đà đổ kềnh xuống.

- Đi đứng kiểu gì vậy hả? – Cậu ta bò dậy, việc đầu tiên là quát thẳng vào mặt tôi.

- Câu đó phải để tôi hỏi mới đúng. Anh đi xe mà mắt để trên trời à? Tông vào con gái nhà lành lại còn lớn tiếng. Không xử bồi thường thì chớ, một tiếng xin lỗi cũng chẳng có…

Tôi tuôn một tràng. Nói ra còn thấy bản thân mình hơi quá, huống hồ tên con trai đứng trước mặt mặt mày tím tái vì giận.

- Cái con nhỏ này… – Hắn giơ tay lên đe dọa. Cậu tưởng thế mà hù được tôi à? Tôi… sợ thật đấy chứ. Dù gì kẻ địch cũng to con hơn, vả lại trông chẳng có vẻ gì tử tế. Tôi lùi lại một bước, miệng lưỡi đi đâu hết cả.

Đúng lúc hắn đang hằm hè chuẩn bị đánh thì chiếc điện thoại ở tay bên kia lại rung lên. Không chỉ mình tôi mà hắn cũng giật mình, luống cuống quét tay vào nàm hình cảm ứng.

Đúng là cú điện thoại cứu may.

Bên kia có giọng con gái đang chửi.

- Em tới ngay liền, mắc chút chuyện…

Lại tiếng giận dữ phát ra từ chiếc điện thoại. Tên đó mải vội đi về phía chiếc xe của mình. Tôi cũng tranh thủ dựng xe đạp “tẩu thoát”.

- Con nhỏ kia, chờ đã…

Tôi nghe tiếng hắn gọi với lại rõ mồn một nhưng ngu gì quay lại. Hôm nay rõ xui, lại đụng phải dân anh chị. Khổ nỗi tôi chân yếu tay mềm mà còn đi xe đạp, bị đuổi theo thì chỉ có chết.

- May cho mày – Giọng nói thù địch vẫn vọng tới. Nhưng nghe vậy là tôi có thể thở phào được rồi. Hắn ta đang bận sẽ không đuổi theo được.

Tôi phóng nhanh về con ngách nhỏ, dừng xe lại bên đường thở dốc.

Phù! Hú hồn.


*******


- Này nhìn kìa.

Ngân hích tay tôi, chỉ xuống phía dưới cổng trường nơi có một nhóm người đang đứng. Tôi nhận ra một con nhỏ cùng ba tên con trai đang nói chuyện gì đó. Cả ba đứa đều mặc đồng phục của trường khác. Đứa con gái quấn khẩu trang kín mít, mắt đeo kính, đầu đội nón chẳng khác gì lập dị. Trời nóng như đổ mỡ thế này.

- Ai vậy? – Tôi hỏi con bạn, trông nó cũng ngạc nhiên chẳng kém.

Tức thì thằng Hùng ở đâu nhảy tới chen vào giữa hai đứa tôi trên cái khung cửa sổ chật hẹp này, chỉ chỉ chỏ chỏ vẻ hiểu biết.

- Các bà dỏm quá, có thế mà cũng không biết. Đấy đều là dân anh chị của trường Đồng Khánh đấy.

- Đồng Khánh? – Ngân há miệng đủ để cho tôi có thể nhét một quả táo ta vào – ý ông là cái trường nổi tiếng bạo lực toàn con nhà giàu học hả?

- Chứ còn gì nữa – Hùng hí hửng – để tôi giới thiệu cho mà biết.

Cậu ta chỉ tay xuống dưới. Thật tình là tôi chẳng biết Hùng định nhắm đến đối tượng nào.

- Cái thằng mặc áo trắng kia kìa, ý quên cái anh – tôi nhìn xuống tên con trai duy nhất mặc áo trắng dưới sân trường – tên là Trịnh Thanh Phong, biệt danh sát thủ không tay, ý quên... tay không. Trong giới giang hồ, cậu ta nổi tiếng về cái khoản đánh nhau không dùng vũ khí.

- Này – tôi bực bội cắt ngang – đang nói về mấy tên côn đồ hay cao thủ võ lâm mà ông phải khúm núm, lễ phép gọi anh này nọ vậy hả?

- Xì – Ngân bĩu môi – đúng là không biết gì cả. Bọn họ là dân anh chị, mày lạng quạng không lễ phép, tụi nó bợp cho liền.

Tôi liếc xéo xuống sân trường.

- Nhưng đứng xa cả mấy chục mét thế này, mình thích gọi gì thì gọi chứ.

- Nói thì nói thế, nhưng nếu bà không cẩn thận phát ngôn bừa lúc đi ngang qua tụi nó thì sao. Tốt nhất là cứ tập dần đi.

Thằng Hùng cứ làm ra vẻ nghiêm trọng. Mắc mớ gì phải dính vào tụi nó.

- Tiếp nè – Hùng nhích tay sang bên cạnh – cái chị quấn kín mít kia có lẽ là Anh Thư tỉ tỉ.
Ngân tròn xoe mắt:

- Có phải con nhỏ nhà giàu nổi tiếng ăn chơi không?

- Chính xác – Hùng tự đắc.

- Nhưng nó quấn kín mít thế kia làm sao ông biết đứa nào vào đứa nào? – tôi xen ngang.

- Cô nàng đó đi đâu cũng có Thanh Phong đi theo hộ tống cả. Không thấy cái bộ dạng như bảo vệ của cậu ta à. Mà nói thật, những đứa trong phạm vi thành phố này thấy mặt cô ta cũng không nhiều đâu. Ăn chơi bao nhiều thì kín tung tích bấy nhiêu.

- Một đứa ăn chơi cũng cần có hộ tống?

Lần này thì không chỉ Hùng, mà cả nhỏ bạn thân cũng nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn.

- Đúng là chẳng biết gì cả!

Cả hai đứa cùng đồng thanh rồi bỏ đi.

- Ê khoan đã – tôi gọi với theo – thế hai đứa còn lại là ai? Tụi nó tới đây để làm gì?

Nhưng hai tên kia đã bỏ đi mất, để lại tôi đứng trơ trọi. Tức mình, tôi lao ra ngoài tìm thì thấy cả đám học sinh của những lớp khác cũng đang đổ xô ra ban công, bàn tán xôn xao.

- Có chuyện gì vậy?

- Trường mình có đứa gây sự với bên ấy à?

- Phen này xảy ra đánh nhau to rồi.

- Kia có phải Anh Thư Tỉ Tỉ không? Sao phải che mặt thế kia. Trước giờ nghe nói cô ta hiếm khi xuất hiện lắm.

- Định nhìn mặt một cái thế mà...


Xem ra tụi nó không biết này cũng biết kia, chẳng mù tịt như tôi.

Chưa kịp xem xét tình hình thì “Ầm”, một tên con trai lao thẳng vào tôi.

- Ai da.

- Xin lỗi chị - tên con trai nắm lấy tay tôi kéo dậy

- Đi đâu mà...

Tôi định hạnh họe một tí, nhưng khi vừa nhìn vào cậu nhóc lớp dưới, tức thì khuôn mặt ngây thơ dễ thương với cái khuyên bên tai trái thu hút hết sự chú ý của tôi.

- Chị trông thế này chắc không sao rồi – cậu ta nhoẻn cười, nhặt chiếc cặp bên cạnh rồi phũ phàng thả tay khiến tôi xém chút nữa thì bật ngửa.

- Xin lỗi lần nữa nhé, em đang có việc bận.

Này, đừng tưởng cậu dễ thương thì tôi tha cho nhé. Đứng lại!!!

Đáng lẽ tôi sẽ nói thế. Không, tôi phải nói thế. Nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy miệng tôi cứng đơ không thốt ra được câu nào.



Cái đám đông ấy cuối cùng cũng giải tán khi chuông reo vào lớp. Ngân và Hùng hí hửng bước vào. Chắc cô cậu vừa ăn mánh lẻ mà không báo với tôi một tiếng. Hừ, bạn bè gì mà thế.

- Này, có thấy đánh nhau gì không? - Ngân hỏi tôi sau khi đã yên vị chỗ bên cạnh.

- Tự dưng sao lại hỏi vậy.

- Thì nghe nói là mấy người đó đến tìm một học sinh trường mình để giải quyết ân oán gì mà.

- Có thấy gì đâu – tôi thở dài. Việc học ở trường sao phút chốc lại bị bọn côn đồ thu hút hết sự chú ý.

- Hừm, đang chờ xem kịch hay thế mà...

- Thế lúc nãy mày đi đâu mà không để ý? Lại chui xó nào trong căn tin với thằng Hùng rồi phải không?

Ngân cười tủm tỉm khiến tôi không thể không tức trong lòng mà đưa tay nhéo má con bạn một cái.

- Mày thiệt là... Hội ăn uống do tao làm chủ sòng cơ mà.


Giờ ra chơi, trường học lại như cái chợ vỡ bởi tiếng xì xào bàn tán đoán già đoán non. Nghe cũng biết mấy tay anh chị kia vẫn chưa rời khỏi.

Nhưng mặc kệ người ta làm gì thì làm, ta ăn thì vẫn ăn.

Tôi hí hửng xuống căn tin. Lần này thì không có hai cái đuôi như thường lệ. Không phải tôi bỏ rơi gì chúng vì vốn dĩ Hùng vẫn là cái ví tiền của cả nhóm cơ mà. Chỉ là chuông vừa reo thì bọn nó đã mất hút đi đằng nào, chẳng thèm rủ tôi lấy một câu. Đã thế ta sẽ ăn cho hả giận.

Bước qua quầy, tôi gặp đám đông đang vây quanh một anh chàng cao ráo lạ hoắc. Tụi nó miệng thì nói không ngớt, nhưng chỗ nào tên đó đi qua thì phải giãn ra. Đúng là đại ca trường Đồng Khánh có khác, không chỉ có tiền mà còn có quyền.

Tên con trai ngó dáo dác xung quanh như tìm kiếm ai đó. Và trong lúc hắn nhìn về hướng này, tôi thề là tim mình mất một nhịp.

Tên con trai bước chậm rãi, khóe miệng hơi nhếch lên.

Bàn chân tôi tê cứng, nhưng tôi phải nhấc nó lên. Một... hai... ba...

Bỗng tôi giật mình như bị điện chích. Không phải chứ? Sao lại có sự tình cờ đến như thế? Là tên mà tôi vô tình đụng xe phải hôm trước. Không, hắn đụng tôi trước. Và giờ hắn ta đang cố tìm tôi để trả thù.

Đáng sợ hơn nữa, bàn tay của hắn đang siết chặt cổ tay tôi.

Tôi giật mình quay lại. Oái, không ngờ hắn lại cúi xuống sát như vậy.

- Ra ngoài một lát – Hắn nói, đủ để cho tôi nghe. Khuôn mặt lạnh lùng nom lúc này còn đáng sợ hơn.

Tôi nhích cổ ra bên trái để tránh đi cái nhìn đáng sợ ấy, tức thì lại bị hàng chục ánh mắt khác ghim vào. Tò mò, không hiểu chuyện, và cả sợ thay cho tôi cũng có.

Má ơi, con phải làm sao đây???

Tôi và hắn có ân oán gì?

thay đổi nội dung bởi: cherrycold, 17-10-2010 lúc 12:23 AM
cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-06-2010, 02:30 PM   #2
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default



Muốn hay không cũng phải tin
.


........... *****..........


God is a girl, wherever you are,

Do you believe it, can you receive it,

God is a girl, whatever you say,

Do you believe it, can you receive it,

God is a girl, however you live,

Do you believe it, can you receive it,

God is a girl, she's only a girl,

Do you believe it, can you receive it?

(God is a girl)


........... *****..........




- Ngân!!

Nhỏ Linh chạy từ ngoài căn tin vào, hộc tốc báo tin cho con bạn đang tám chuyện với một nhóc lớp dưới.

- Hoài Thư... nó... nó....

- Từ từ đã.

Ngân chạy lại chỗ con bạn đang gần hết hơi, chẳng biết có chuyện gì mà nó hớt hải như người mất hồn.

- Hoài Thư làm sao? - Hùng tụt xuống khỏi lan can.

- Nó... nó bị Thanh Phong dẫn đi rồi.

- Hả? – Cả ba đứa còn lại cùng kêu lên một lúc. Tụi nó hết thảy đều ngạc nhiên, và sau đó là lo lắng.

- Em không liên quan gì đến chuyện này đâu á – Thằng nhóc tên Hoà mà mới nãy còn hào hứng nói chuyện với Ngân lên tiếng – không phải do em... Bái bai.

Nói xong nó vụt chạy thẳng như sợ vạ lây.

Ngân nắm hai vai Linh lắc lấy lắc để.

- Giờ nó đâu rồi? Nhỏ khờ Hoài Thư đâu rồi?

Linh vẫn chưa bình tĩnh lại, giờ bị Ngân bồi thêm mấy cú làm nó hoa cả mắt.

- Hình như bị lôi ra bãi đất trống sau trường. Hic. Chẳng đứa nào dám bén mảng ra can cả.

- Thật là... bạn bè trong trường mà tụi nó thế à.

Ngân nói nhưng trong lòng cũng lo lắng không kém. Hoài Thư đến cả cái tên bọn chúng cũng không biết, cớ sao Thanh Phong lại đích thân kéo nó đi? Chẳng lẽ nó đã làm gì đắc tội?

- Phải đi xem sao.

- Đừng – Hùng nắm tay Ngân lại – ra đó không khéo lại rước thêm chuyện.

- Chẳng lẽ lại để yên cho Thư gặp nguy hiểm? Ông có phải là bạn nó không đấy??

- Nhưng bà ra đó thì được ích gì? Chỉ tổ gây thêm rắc rối. Tôi nghĩ hãy cứ chờ xem sao.

- Chờ cái gì chứ? – Ngân cáu gắt – Nhỏ đó thì làm được cái gì. Ông biết Thư là đứa chẳng kiêng nể ai mà. Lỡ nó phát ngôn bừa bãi thì...

- Nhưng tay chân cũng đâu có bừa bãi không kém.

- Ý ông là...



***




Tên con trai mặc áo trắng duy nhất trong trường dắt tôi ra khỏi căn tin. Xin nói thêm: trường tôi có áo đồng phục dạng vest hẳn hoi. Học sinh đến trường phải mặc áo đồng phục, nếu chỉ mặc áo trắng không tức là vi phạm nội quy. Tuy vậy, không ai nhận ra hắn là không những chỉ là một học sinh ngoài trường, anh chị trong một băng đảng, mà còn là kẻ sắp… kết liễu tôi theo một nghĩa nào đó.

Tôi bị kéo đi trong im lặng. Chân loạng choạng bước cho kịp hắn, chẳng để ý mình đã ra bãi đất bỏ hoang sau trường từ lúc nào.

Hắn ta bỗng dừng lại. Tôi cũng luống cuống “phanh” gấp. Ở ngay giữa sân cỏ thế này, chẳng lẽ hắn định…

Tôi chưa kịp trả lời cho câu hỏi của mình thì hai người mà lúc nãy tên này che khuất bước ra đứng trước mặt tôi. Là Tỉ Tỉ của hắn và hai tên mà tôi chưa kịp hỏi Hùng – có lẽ là đàn em. Xử tôi cũng đâu cần phải huy động nhiều người thế?

Đứa con gái đứng trước mặt tôi, trời không nắng nhưng cô ta không chịu bỏ kính ra.

- Tên gì? – Cô ta hất hàm.

Tôi đứng yên, không biết có nên nói hay không. Nhưng mà giọng nói này, có cái gì đó quen thuộc.

Chẳng lẽ trước khi “kết liễu” tôi, hắn còn phải báo cáo cho đàn chị của mình sao?

Thanh Phong đập một tay lên vai trái của tôi (thế này thì xui cả ngày mất, mà tôi đang xui rồi chứ còn gì nữa). Hắn ra lệnh:

- Trả lời đi.

Phong bước lên cạnh đứa con gái như một vệ sĩ, nhìn tôi với ánh mắt không có thiện cảm, nhưng lại chẳng có vẻ gì là sắp trả thù. Tôi hắn ta chằm chằm, cố đoán thử xem liệu hắn có nhớ ra chuyện hôm trước hay không.

Có lẽ ánh mắt dò xét của tôi đã làm cho Thanh Phong khó chịu. Một bên mày của hắn nhướn lên.

- Tên là... – Thôi nào, có mỗi cái tên thôi, sao tôi lại không nói ra được nhỉ.

Cô gái đứng trước mặt tôi chầm chậm tháo kính, mở khẩu trang ra. Và tôi há hốc miệng.





Cô gái đối diện có khuôn mặt giống hệt khuôn mặt... của tôi. Ờ thì cũng không thực sự là giống hệt vì tôi đen hơn và còn có một vết sẹo đáng ghét ở chỗ chân mày bến trái. Nhưng quan tâm làm gì chuyện này chứ!!! Không thể có một ai giống tôi hơn cô ta.

- Sao? Ngạc nhiên à? – Cô ta cười thích thú. Đúng là tôi hay bị đem ra làm trò cười thiệt mà.

- Này... - cái thói ăn nói ngang ngược hằng ngày của tôi đã biến mất từ lúc nào, giờ tôi đang lắp bắp mới khổ chứ - cô là ai? Sao lại giống tôi đến như thế? Hay là... – trong đầu tôi chợt vụt ra một ý kiến dễ sợ, đến nỗi sau này khi nghĩ lại vẫn không thể hiểu được tại sao lúc ấy mình lại điên rồ đến như vậy – cô hâm mộ tôi quá, nên phẫu thuật chỉnh hình cho giống đấy à?...

Cái miệng của tôi chưa dừng lại, vốn định nói thêm để chặn họng, và cũng vì mỗi khi sợ hãi tôi nói nhiều lắm. Nhưng câu “Trời ạ, có kẻ giả danh con gái nhà lành” chưa kịp phun ra khỏi miệng thì một trong hai tên con trai (chẳng biêt đứa nào láo thế) bợp cho tôi một phát ngay phía sau.

Tôi thất thần quay lại lườm kẻ dám “phạm thượng” ấy một phát, nhưng cái mặt hằm hằm có vết sẹo bên khóe mắt cũng khiếp không kém làm tôi cụt vòi. Lúc quay lại, Anh Thư cũng có cái nhìn thiếu thiện cảm không kém, khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức giận.

Thôi rồi, chết mất, đương không lại giây vào côn đồ thế này.

Nhưng lạ một nỗi, Thanh Phong - cái tên con trai đã đụng xe tôi hôm trước lại không có biểu hiện gì đặc biệt, lại còn đứng huýt sáo nhìn chim sẻ...

Tỉ Tỉ của cậu ta nhìn tôi như một con nhỏ bi ngu ngốc bẩm sinh, tức giận đến nỗi chỉ xém chút nữa là có thể sai mấy tên kia thủ tiêu tôi rồi. Cô ta mím môi rồi quát.

- Đồ ngốc, tôi với cô là chị em sinh đôi.


Ở đâu ra thêm một chị gái nữa?




Hoài Thư bị đám anh chị trường Đồng Khánh dẫn đi trên một chiếc taxi là tin động trời nhất trong suốt buổi học hôm đó. Tất nhiên việc này được làm âm thầm nên chỉ có tụi học sinh biết. Mà tụi này có cho vàng cũng không dám báo cáo với thầy cô. Đụng vào dân anh chị, lạng quạng là đi đời liền.

Ngân nghe xong tin mém xỉu. Nó không ngờ sự việc lại đến nông nỗi này. Biết thế lúc nãy nó đã chạy ra xem thế nào. Dù sao có bị bắt đi thì hai đứa cũng có đôi. Đằng này nó hành xử đâu khác nào kẻ phản bội cơ chứ.

Nhưng một đứa ngoài giờ học chỉ biết về nhà và làm thêm như Hoài Thư thì kiếm đâu ra mối hiềm khích với dân anh chị chứ.

- Này Hùng!!! Ông chả bảo tôi là bọn chúng đến để xử lí thằng nhóc tên Huy lớp dưới cơ mà. Sao nạn nhân lại là nhỏ Thư nhà mình?

Hùng mặt mày nhăn nhó.

- Làm sao tôi biết. Thằng nhóc kia chạy mấy tiêu rồi.

- Giờ ra chơi tôi với ông xuống tìm nó.


*****


Lớp 10A4

Ngân nói với thằng nhóc đầu tiên bước ra khỏi lớp.

- Cho chị gặp nhóc tên Hòa đi em.

- Ơ – thằng nhỏ ú ớ – nó bỏ về rồi chị ạ.

- Sao lại bỏ về chứ? – Ngân gắt lên.

- Chắc tại nó sợ.

Hùng ngó xung quanh. Mỗi lúc càng có nhiều người chú ý đến tụi nó. Mức độ lan nhanh của tin đồn thật đáng kinh ngạc.

- Chỗ này nói chuyện không tiện. Ra đằng kia đi.

Nói rồi Hùng xách áo thằng nhỏ đi làm cho nó hết hồn.




- Em có biết kẻ mà nhóc Hòa nói là bị mấy người trường Đồng Khánh đến xử lí không?

Ngân nói ngọt đến nỗi Hùng cũng không tin vào tai mình. Điệu bộ dễ thương của cô nàng lúc này mới có dịp tung ra.

Thằng nhóc y chóc bị dính chưởng. Nó ấp úng nhưng cuối cùng cũng chịu phun ra:

- Đó là... đại ca Hy của lớp em. Cậu ấy... cũng bỏ về rồi, từ trước khi cái chị... gì gì đó bị bắt. Em cũng nghe nói ân oán giữa họ đã được thương lượng rồi... mà.

Lần này thì Ngân nhăn trán thiệt. Chẳng biết đường nào mà lần nữa. Kẻ có liên quan thì một đứa bị bắt, một đứa bỏ trốn. Chẳng biết làm sao, nó trút giận lên thằng nhỏ.

- Tụi nhóc này, mới có tí tuổi mà bày đặt ân oán này nọ.

Cái nhéo tai mạnh khét tiếng của Ngân làm bao hình tượng đẹp của thằng nhỏ về nó biến mất. Suýt khóc, thằng nhỏ tìm đường chạy thì Hùng đã nhanh tay kéo áo lại.

- Em biết thêm gì thì báo cho anh nhé, số điện thoại đây.

Chẳng để cho thằng nhóc kịp phản ứng, Hùng lấy cây bút trong túi quần viết thẳng lên vai áo thằng nhỏ.

- Nhớ lưu số rồi mới giặt áo nhá em.

Thằng nhỏ hậm hực biến thẳng vào lớp, không quên kèm theo một câu chửi.




*****



- Học sinh ngồi chỗ trống kia đi đâu rồi hả em?

Cô giáo dạy văn nhìn về phía chiếc ghế trống cạnh cửa sổ, rồi lại nhìn sang đứa ngồi cạnh là Ngân. Con nhỏ đang lo lắng từ nãy giờ, bị nắm thóp bất chợt nên không tránh khỏi lúng túng.

- Dạ, bạn ý... bạn ý bị đau bụng nên về trước, chưa kịp xin phép cô.

Với tài nói láo và gây trò cười xưa nay thì có lẽ Linh đã cho cả lớp một trận cười bể bụng. Nhưng lần này đứa nào cũng biết lí do thật sự là gì, cả mức độ ghê gớm của nó nên chỉ nín thinh. Trong đầu thầm cầu nguyện cho con bạn tai qua nạn khỏi để ngày mai còn xuất hiện.

Cô giáo chẳng biết gì về chuyện này, nên chỉ gật đầu rồi tiếp tục bài giảng. Ngân gục mặt xuống bàn.

Thư ơi, tự dưng tao lại nhớ mày. Nhớ lành lặn mà trở về nghe con.

Hùng ngồi phía sau, đặt một tay lên vai Ngân ra chiều an ủi.

- Mày yên tâm, nó như vậy, cùng lắm là chỉ...

Thằng nhỏ định nói là “cùng lắm chỉ gãy vài cái tay”. Nhưng sau khi cân nhắc kĩ con người chỉ có hai cái tay và mức độ an ủi của câu nói, nó đành im re.



*****



Chuông vừa reo hết tiết, cả trường lại nhốn nháo như cũ. Nếu Hoài Thư có ở đây, chắc chắn phải lấy làm vui lắm vì mức độ nổi tiếng của mình. Việc nhỏ Thư bị mất tích vẫn chưa rõ thực hư ra sao nên học sinh khối 11 chỉ biết bám riết lấy Linh và Hùng – hai đứa bạn thân chí cốt.

Trước sự “hâm mộ” không mong đợi này, Linh chẳng nói ra được thông tin nào ngoài mấy câu cáu gắt. Nó thề là sẽ đốt nhà đứa nào còn tiếp tục nhắc đến hai chữ Hoài Thư trước mặt nó. Hùng đi bên cạnh chỉ khẽ lắc đầu

Phải khó khăn lắm hai đứa mới ra khỏi được cái cổng trường mà không bị hỏi thăm. Tuy đường về ngược hướng nhưng Hùng vẫn đồng ý đi cùng Linh để an ủi con bạn. Trong lòng nó cũng không khá hơn là mấy, nhưng ít ra nó là con trai. Còn Linh lại là bạn từ thời quấn tã của Hoài Thư, chắc chắn sẽ bị dằn vặt trong lòng.

- Tôi phải đi đây.

- Đi đâu? Biết đi đâu mà tìm nó bây giờ.

Ngân giãy nảy:

- Chẳng lẽ lại đứng im nhìn thế này? Ít nhất cũng phải báo cho má nó một tiếng...

Mắt con bạn đỏ hoe, lại sắp nước mắt ngắn nước mắt dài.

- Ơ hay, đã biết nó bị làm sao đâu. Mà bà quên nó có võ à?

- Mớ võ học lỏm đấy thì làm được cái gì? Vây quang nó ít nhất cũng có 3 thằng. Hic, huhu...

Kì thực cả hai đứa chưa thấy Thư phải giở ngón võ ra làm gì, nhưng mỗi đứa lại có một suy nghĩ khác nhau. Ngân thì cho rằng chỉ là mấy đòn đánh đấm tuềnh toàng, dù sao Thư cũng chỉ là một đứa con gái chỉ được cái miệng là giỏi. Nhưng Hùng cho rằng tay nghề của Thư cũng không kém, ít nhất có hiểm nguy cũng biết đường mà tháo chạy.

Hai đứa nhìn nhau chẳng nói được câu nào.

- Thôi ông về đi.

- Tôi sẽ đưa bà về tận nhà.

- Tôi không sao đâu. Trên đường về tôi còn ghé qua nhà Thư nữa. Có còn hơn không.

Ngân đang muốn ở một mình, nhưng khổ nỗi Hùng vẫn không tha cho nó:

- Để tôi đi cùng.

- Không, ông về đi. Cứ coi như đây là chuyện của hai đứa bạn thân. Có gì nhắn tin báo tôi sau cũng được. Nhớ đừng nói gì gở là được rồi.

Nói xong Ngân bỏ đi.




Vừa căt đuổi được Hùng, Ngân nhằm thẳng hướng nhà con bạn thân.

Hoài Thư vốn là học sinh trọ, ở một mình từ khi vào cấp ba. Mới đầu Ngân chẳng hiểu tại sao cô Thành – má Thư lại chuyển về quê. Mãi sau mới biết do cuộc sống khó khăn, cô Thành phải nương nhờ họ hàng, bắt nó ở lại một mình ráng học cho hết cấp ba. Thương má nên Thư đành cắn răng chịu đựng. Nó vừa học, vừa làm thêm kiếm tiền nuôi thân. Miệng thì lúc nào cũng lạc quan yêu đời nhưng mỗi khi ở một mình, nó lại tự kỉ hơn bất kì ai.

Mỗi khi như vậy, chỉ có Ngân ở bên cạnh hiểu và an ủi cho nó. Giờ không làm được điều ấy, nó cảm thấy áy náy vô cùng.

Căn nhà cũ với chiếc cổng xanh lá và hàng rào tigon ở cuối cùng là nhà của Hoài Thư. Trước đây ngôi nhà khá rộng nhưng từ khi cô Thành chuyển đi, hai phần ba căn nhà đã được ngăn ra để cho thuê – nguồn thu nhập lớn nhất của nhỏ bạn.

Ngân nhìn cánh cửa sắt đóng kín mà lòng nặng trĩu. Nó vạch đám tigon ở hàng rào, đưa mắt vào phía trong. Cửa chính đóng kín mít. Thế là không có tin gì rồi.

Bỗng con Xù – chó cưng của Hoài Thư phát hiện ra nó, sủa ầm lên và vẫy đuôi vui vẻ. Bình thường Ngân sẽ thọc tay vào vuốt đầu con Xù, nhưng lúc này nó chẳng còn tâm trạng nào mà làm thế, chỉ đưa mắt buồn rầu nhìn con chó của cô bạn tội nghiệp.

- Này, đứng lét lút gì ở đấy?

- Thư? – Nhận ra con bạn, Ngân hét toáng lên – mày về khi nào?

Hoài Thư chạy ra mở cửa cho bạn. Ngân ôm lấy nó ngay lập tức làm nó nghẹt thở. Phía dưới, con Xù ngoáy tít đuôi.

- Có chuyện gì vậy? – Ngân hỏi.

- À... – khuôn mặt Thư lập tức méo xệch – tao phải làm sao đây mày?


Hic. Em vít xong post lìn. Mong các bác ủng hộ

thay đổi nội dung bởi: cherrycold, 14-06-2010 lúc 12:51 PM
cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-06-2010, 07:46 AM   #3
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

7 – con số định mệnh của tôi



Chắc có lẽ không chỉ Ngân và Hùng, mà có rất nhiều đứa đang lo sợ cho tôi lúc này: bị bốn tên anh chị dắt ra chỗ vắng xử lí. Nhưng tụi nó đâu có biết rằng tôi đang ở trông một tình huống dở khóc dở cười như thế này.

Đùng một cái có thêm một chị/em sinh đôi nữa (vẫn không biết là cô ta ra trước hay mình ra trước).

Nhưng làm thế quoái nào mà có chuyện lạ đời như thế này nhỉ? Hay là má...

Cô gái trước mặt tôi nhếch khóe miệng lên tạo thành một nụ cười mỉa... tuyệt hảo. Ừ thì có cùng khuôn mặt đấy, nhưng với một đứa nổi tiếng ăn chơi được sống trong nhung lụa, với một con bé vừa nghèo vừa quê như tôi thì phải có sự khác biệt rồi.

Hừ, trông Anh Thư cứ như thiên thần xảo trá, còn tôi lại trở thành kẻ khố rách áo ôm mất rồi.

Cô ta cười khẩy.

- Nhìn thế này chắc khỏi phải xét nghiệm ADN thì mới biết là chị em chứ gì? Không ngờ lúc nãy cô lại có thể nói ra một câu ngu ngốc đến như vậy.


Này, ai nói là tôi ngu ngốc. Chỉ là... không thể chấp nhận nổi sự thật + quá sock nên mới hành xử như vậy.


Khỉ thật, cái lưỡi của tôi cứ như thụt vào trong, cứng đơ không nói được câu nào.

- Bây giờ làm gì hả Tỉ Tỉ?

Tên con trai đứng sau tôi chắc đứng nắng nên sốt ruột rồi chứ gì. Bản thân tôi đây vì sock đến nỗi không thèm để ý mồ hôi đang chảy lòng ròng nữa.

- Về đã. Ở đây không hay.

Cô ta vừa ra lệnh, tức thì tên Phong tiến lại, xốc nách tôi lên.

- Này khoan đã (tôi dù có thụt lưỡi đi chăng nữa thì cũng phải lên tiếng bảo vệ mình lúc cần thiết). Các người định đưa tôi đi đâu?

Mắt tôi trừng lên, nhưng chẳng đáng sợ bằng cái liếc của Phong.

- Cô không nghe Tỉ Tỉ nói gì hả? Đi về.

Hu hu, ai chẳng biết đi về, nhưng đi về là đi đâu?

Tôi bị kéo ra ngoài cổng trường không khác gì kẻ bị trọng tội. Trong những lúc cuối cùng bị kéo đi đến nơi-mà-mình-chẳng-biết-là-nơi-nào-đấy, tôi nhìn lại ngôi trường “iu thương”, chẳng biết có đứa nào không thích học nhòm ra cửa sổ cho tôi kêu cứu với.

Khổ nỗi chưa kịp đưa ra tín hiệu SOS nào, tôi đã bị tống vào ghế sau chiếc taxi bốn chỗ, một bên là Anh Thư, một bên là tên Thanh Phong đáng ghét. Chỉ còn thiếu chiếc còng tay nữa là đủ bộ.

Hai tên đàn em còn lại lọ mọ đi tìm hai chiếc xe ga gửi bên kia đường. Xong, cả ba chiếc xe dọt thẳng.



Xe bốn chỗ chứ có phải năm đâu, nhét ba đứa một hàng ngồi chật không chịu nổi. Một tay tôi áp sát vào bên tay phải của Phong. Tự dưng tôi bỗng đỏ mặt. Dù sao tôi cũng là con gái chứ bộ. Cậu ta không xấu hổ thì thôi chứ, tôi lại...


Anh Thư ghé đầu sang ngoài cửa sổ, mắt nhắm khẽ. Nhìn lúc này ai nghĩ cô ta là kẻ ăn chơi trong giới giang hồ, hơn nữa lại còn là chị em ruột của tôi. Phải công nhận một điều, tuy sinh đôi nhưng cô ta giống má hơn tôi tưởng. Những sợi mi cong vút ấy cứ làm tôi nhớ đến bà mỗi khi ngồi buồn bên cửa sổ.

Lả chị em ruột, có lẽ cô ta chẳng hại gì mình.

Tôi tự trấn tĩnh mình lại. Có khi muốn đưa tôi “về” để giải thích cho dễ dàng. Nhưng trước khi biết được tại sao lại có chuyện này, tôi muốn rõ một điều.

- Vậy... Tôi hay cô là chị?

Anh Thư hơi nghiêng đầu qua phía tôi, hé mắt nhìn.

- Ra là bà ta không nói gì với cô về sự xuất hiện của tôi à? – Cô ta cười mỉa – Tôi ra sớm hơn cô 7 phút đấy.

Vậy thì tôi là em? Nghĩa là phải phục tùng cô ta? Thế mà tôi đã vẽ ra viễn cảnh mình là chị của dân ăn chơi nổi tiếng rồi. Nhưng làm em ruột của Anh Thư Tỉ Tỉ thì sao nhỉ?

Ôi trời ơi, không thể tin được là trong lúc rối như tơ vò thế này mà tôi còn nghĩ ra được điều này.

Vừa đặt đầu dựa lại vào cửa kính, Anh Thư đã nhổm dậy. Chị ta nhìn tôi với ánh mắt muốn đọc hết tất cả những suy nghĩ trong cái đầu sắp nổ tung này.

- Cô cũng giống bà ta phải không?

Lúc đầu tôi không hiểu Anh Thư nói gì, nhưng rồi chợt nhớ ra cô ta đã gọi má bằng từ “bà” bằng một giọng nói chẳng mấy kính trọng. Nhưng tôi thì khác.

Cuối cùng tình yêu gia đình cũng phải chiến thắng nỗi sợ hãi (lúc này thì tôi chưa có ý định kết nạp Anh Thư vào gia đình có hai người của mình)

- Đừng có gọi má tôi bằng “bà”, đó cũng là má cô cơ mà.

Chị ta lại cười khẩy, bằng cái vẻ mặt đáng ghét:

- Nhưng bà ta đã làm gì cho tôi?...

Tôi chưa kịp cắt ngang câu nói ấy thì Phong đã lên tiếng. Nếu không tôi tưởng trên băng ghế này chỉ có hai người mất.

- Từ từ đã Tỉ Tỉ. Còn nhiều chuyện cần thiết – Hắn ta nói bằng giọng nhẹ nhàng khá là có sức thuyết phục. Thế thì kẻ nào lúc nãy đã lườm cho tôi suýt đứng tim chứ?

Giờ thì tôi lại bắt đầu tò mò về cái mà Phong gọi là “chuyện cần thiết”.



Chiếc xe taxi đậu trước một căn biệt thự hai tầng mới toe xây theo kiểu kiến trúc phương Tây. Những cây dừa cao vút trồng sát hàng rào che khuất một nửa khuôn viên phía trong khiến người ta có cảm giác muốn khám phá.

Dù chấm cho căn nhà này 99,5 điểm, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình phải vào hang cọp cả. Amen! Khiếp sau con nguyện làm người lương thiên.

Hai tên đàn em phóng xe tới còn trước cả taxi chỉ để nghe Anh Thư dặn dò câu gì đó, rồi lại phóng thẳng. Tiếng rú ga nghe mà khiếp. Có lẽ sau này tôi phải điều tra xem vì lí do gì mà cô gái đang đứng trước tôi lại có quyền thế đến như vậy.



- Này, vào nhà.

- Nhà chị đây à? – Không biết từ khi nào, tôi đã chấp nhận xưng hô như vậy.

Haiz! Đây là căn nhà của nửa kia trong gia đình tôi, ý tôi là Anh Thư chẳng phải sinh đôi với tôi sao. Biết đâu, có một chút kỉ niệm gì về gia đình xưa cũ trong đấy.

- Không, là nhà tôi.

Giọng Thanh Phong êm ái hơn cả lời mời.

Khoan đã! Cái gì? Nhà cậu ta sao?

Tôi đứng sững lại trong khi Phong và Anh Thư đang chuẩn bị bước qua cổng.

- Này, hai người kia. Tôi không vào đâu.

Cả hai đều quay lại nhìn tôi chằm chằm.

- Chuyện gì chứ? – Anh Thư thắc mắc.

- Tôi... cậu ta – cái lưỡi lại líu vào rồi – không phải về nhà chị, mà vào nhà hắn ta??? Rồi chị định bỏ tôi ở lại một mình chứ gì??? Các người định giở trò...

Anh Thư mắt tròn xoe chưa hiểu chuyện, trong khi Phong đã bỏ cái bộ mặt ngơ ngác của mình. Hắn ta cười suýt rách cả miệng.

Này, tôi đang nói về cậu đây. Tên khùng.

- Cô tưởng tôi định làm gì chứ? Hả cô nàng biến thái.

Sau câu nói của Thanh Phong, “chị gái iu quý” của tôi cũng đã hiểu ra chuyện. Chị ta không thể nể tình chung dòng máu mà bỏ đi cái nụ cười đáng căm ấy đi à.

- Này đừng tưởng bở. Tôi ngu gì đưa cô về nhà để ông già phát hiện ra à.

Ra thế. Nhưng có hiểu cũng đã muộn rồi. Giờ mặt tôi đã đỏ lựng như trái cà chua chín, chỉ thiếu người hái về gặm nhấm nỗi sỉ nhục của một đứa con gái ăn dưa bỏ nữa thôi. Ôi cái cuộc đời khốn khổ.

Tôi bước vào nhà mà cái mặt cúi gằm. Cái tên đáng ghét kia, hắn ta lấy đâu ra để cười sặc sụa từ cổng vào nhà thế không biết.

Dù sao vào đây cũng không phải là một cực hình. Máy lạnh mát rượi làm tôi có cảm giác refresh thật là sung sướng. Ở nhà làm gì được như thế này.

Anh Thư tự nhiên như đang ở nhà, tót lên cái ghế một chân ở quầy ba góc trái căn nhà, tự với tay rót cho mình một li gì đó xanh lè.

Còn tôi vẫn đứng lóng ngóng vì bộ bàn ghế gỗ to đến nỗi tôi chẳng phân biệt nổi giữa cái bàn con và ghế con. Chưa gì Thanh Phong đã ấn tôi xuống cái ghế to oạch bên cửa sổ kính cũng to không kém rồi đi vào trong nhà.


Không biết phải làm gì, tôi đành mở lời trước.

- Có thể nói cho tôi biết tại sao chị lại biết còn một đứa em sinh đôi nữa... mà đến bây giờ mới tìm?
Anh Thư nhìn tôi hệt như mới ăn trúng quả gì chua lét, rồi thở dài.

- Chẳng đứa nào biết về sự tồn tại của đứa kia. Cả hai li dị xong đã thề sẽ không nhắc lại chuyện này.

Dù không muốn tin, nhưng điều này vẫn thật phũ phàng.

- Có thật là như thế.

- Cô không thấy bà ta đã làm gì à? Cô có biết gì về tôi không?

Tôi cảm giác như chị ta sắp mắng mình đến nơi. Lại thêm một tiếng thở dài.

- Phụ nữ giỏi che giấu, chứ đàn ông thì không như vậy. Ông ta làm gì tôi đều biết. Tình cờ lục phòng, tôi phát hiện ra rất nhiều... ảnh và giấy tờ.

Nghe chị ta nói, tôi chỉ muốn về quê, hỏi lại má cho rõ thực hư. Tại sao hai người làm ba má mà phải như thế? Chị em không biết mặt nhau thật là một nỗi bất hạnh. Hoàn cảnh chúng tôi tái ngộ cũng chẳng đẹp đẽ gì.

Anh Thư giơ ly lên ngang mặt, sóng sánh thứ chất lỏng bên trong. Người chị của tôi sao lại trở nên như thế?

Bầu không khí trong phòng rơi vảo khoảng lặng khó xử. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc ngó quanh gian phòng.

Trong khi tôi đang mải ngắm cái LCD to khủng bố, Phong đã từ nhà trong trở ra với một xấp giấy trên tay.
- Đọc đi – Hắn ta ra lệnh.

Ừ thì đọc, không phải giấy đòi tiền chuộc bắt cóc gửi cho cái Ngân là được rồi.

Đập vào mắt tôi là dòng chữ “HỢP ĐỒNG THAY THẾ”

- Cái gì thế này? – Tôi thốt lên sau khi đọc hết cái hợp đồng đấy.

- Có chịu hay không? – Anh Thư nhướn mày, giờ thì ra dáng đàn chị rồi đây.

Giờ thì tôi đã hiểu lí do vì Anh Thư sao không đưa tôi về nhà. Đơn giản chỉ là không muốn cho người bố đã từng bỏ rơi mẹ con tôi, nhìn thấy tới “hai” Anh Thư trong cùng một lúc. Như vậy thì kế hoạch để tôi đóng thế cho chị ta sẽ đi tong.

- Tuần tới tôi sẽ đi Vũng Tàu trong vòng một tháng. Công việc của cô là vừa làm một Hoài Thư, vừa làm một Anh Thư. Sáng đi học, tối đi quán bar. Việc học của tôi thì khỏi lo, tôi sẽ kiếm được một cái đơn bị bệnh truyền nhiễm. Mà nhớ là phải bí mật với mọi người, kể bà ta.

- Này, chị bảo sáng đi học tối đi bar là sao???

- Công việc hằng ngày của tôi là thế mà – Anh Thư tròn mắt rồi phá ra cười – nhưng mà khỏi lo, Phong sẽ cho cô biết mình phải làm gì, từ việc cải trang đến đi lại. Cậu ta sẽ hộ tống cô như tôi vậy.

Tôi nhìn Thanh Phong. Hắn ta chẳng ý kiến cũng chẳng phản đối, cứ như một tên chỉ biết nghe lời. Lí do vì sao thì tạm thời bây giờ tôi chưa đoán ra.

- Còn một việc nữa – giọng “chị gái” vẫn đều đều – vì cô ở một mình nên chẳng ai biết đâu. Tuần tới chuyển đến nhà tôi ở luôn đi. Có như vậy mới che mắt được ông già.

- Chuyển đến... sống với ba sao?

- Thích gọi là gì cũng được.

Trước giờ tôi đã mơ ước không biết bao nhiêu lần được làm một cô nhóc có đủ ba má. Giờ sự thật trước mắt nhưng sao lại khó chấp nhận đến thế.

- Rút cục thì cô có làm không? – Anh Thư sốt ruôt.

Tôi hết chuyển mắt từ Thanh Phong sang Anh Thư, rồi cuối cùng dừng lại ở mấy dòng cuối hợp đồng.

- Tôi đồng ý.

*****

- Mày đã đồng ý? Sao lại đồng ý? – Ngân ré lên khi tôi vừa kể hết câu chuyện. Từ từ đã nào.

- Là khoản thương lượng cuối hợp đồng. Chị ta đồng ý chu cấp cho tao tất tần tật từ tiền học đến mua sắm đồ đạc... cả khoản tiền gửi về cho má.

Ngân nhìn tôi thông cảm. Nó biết gia cảnh nhà tôi, và cả chuyện má tôi không khi nào khỏe mạnh hoàn toàn.

- Hơn nữa, tao còn có cơ hội gặp ba, được sống trong căn nhà mà gọi ba một tiếng không phải quá xa vời.

- Tao hiểu, xin lỗi vì thái độ lúc nãy.

Con bạn thân chợt ôm lấy tôi.

- Nhưng chuyện này vẫn cứ khó tin. Ai mà biết được chị gái mày lại là Tỉ Tỉ nổi tiếng.

- Ừ, cuộc đời thật lắm chuyện giật gân.



Nhưng đó là tôi chưa kể đến cái khúc cuối, lúc Anh Thư đã có người đến chở (chắc lại bar hay hàng quán nào) còn tôi định chạy ra đón taxi (tất nhiên đã được gọi sẵn, con nhà nghèo làm gì dám xài sang) thì Thanh Phong đã níu tay tôi lại.

- Này cô bé đi xe đạp, có muốn đền bù thiệt hại không?

Hắn mỉm cười ranh mãnh, còn tim tôi như rớt ra ngoài.



Rút cục con đã làm gì đắc tội hở ông trời.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com


thay đổi nội dung bởi: cherrycold, 14-06-2010 lúc 07:47 AM
cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-06-2010, 01:03 PM   #4
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Ngày hôm sau đi học.


Tôi đã mường tượng ra cái viễn cảnh ở trường sau khi nghe nhỏ Ngân thuật lại tình hình “nổi tiếng” của mình. Nhưng đối mặt vẫn thật là đáng sợ.

Trước hết là trên xe bus. Tôi vừa bước được lên xe, còn chưa kịp lấy hơi sau cú chạy vì không bắt kịp xe nãy giờ đã bị một nhóc lớp hàng xóm – tức A6, chụp lấy hai cái cổ tay.

- Trời ạ. Hoài Thư!! Mày vẫn lành lặn trở về sao.

Thế tôi phải bị mất cái gì thì mới bình thường à? ><

Thật tiếc là tôi không quen cậu ta, nhưng nói ra điều đó chẳng phải khiếm nhã lắm sao. Dù gì người ta cũng có lòng quan tâm cho mình.

- Nhóc gây thù oán gì với tụi nó à? Đúng là gan cùng mình.

Một tên lớp 12 với cái đầu vàng hoe ở đâu tiến lại, nhìn tôi với vẻ đồng cảm. Này, tôi không phải dân dao chợ như mấy người đâu.

Khổ nỗi, nếu muốn thanh minh thì tôi biết nói gì đây? Chẳng lẽ lại phun ra cái hợp đồng quoái gở ấy? No no, tôi đâu có điên.


- Này sao nó chẳng nói gì cả?

- Chắc bị hù cho sợ nên mới thế.

- Hay là bị câm rồi?

- Chậc, nhóm của Tỉ Tỉ đáng sợ thiệt.



Tin đồn bắt đầu được thêu dệt, và thật bất mãn là người trong cuộc như tôi lại không thể làm gì để thay đổi nó.

Vào đến trường tôi chỉ muốn bay ngay vào lớp để ôm cái Ngân cho đỡ tức. Thế nhưng càng đông người càng rắc rối mà. Đầu tiên người ta sẽ hét tên tôi, sau đó là những ánh mắt nhìn kì dị, và sau đó là cú chạm trán với những kẻ mà ta không quen biết.

Bị vây quanh một đống người, quen có lạ có, nhưng hầu hết chẳng có ai hiểu chuyện, tôi tưởng chừng mình sắp tắc thở vì thiếu oxi đến nơi, miệng không ngớt.

- Không có chuyện gì.

Hay

- Chẳng sao đâu, đừng bận tâm.


Trong lúc định khóc lóc để giải vây cho bản thân, tôi nhận ra tiếng nói quen quen. Chẳng phải của nhỏ Ngân, cũng chẳng phải của thằng Hùng.

- Tránh ra đi nào, định tụ tập ngoài đây làm gì hả?

Giọng của anh chàng nào mà lại có sức công phá lớn đến thế?

Đám đông dần giãn ra, vị anh hùng của tôi tiến lại. Thật lạ là tại sao mọi người cứ phải cuối xuống nhìn.

- Hoài Thư – cậu ta xướng tên tôi.

Oái! Giật cả mình.

Trước mặt tôi là thằng nhóc lùn tịt (có lẽ chỉ đến ngang eo mình hic) đang mỉm cười.

- Này nhóc – tôi lên tiếng – về đi. Đây là trường cấp ba mà - Tôi đưa tay chỉ cái bảng đề tên trường, vẻ mặt rất ân cần – Nhanh nhanh không trễ, trường tiểu học vào sớm hơn ở đây 5 phút đấy.

Thằng nhỏ đỏ mặt tía tai.

- Tôi... tôi học lớp 10 rồi đấy. Chị...

Amen!

Có phải mình tôi hiểu nhầm đâu, cả đám xung quanh cũng ngạc nhiên đến sắp rớt hàm trên ra rồi kìa.

Chẳng lẽ giờ lại nói xin lỗi.

- Hừ - thằng nhóc lườm tôi, cái nụ cười hăng hái lúc nãy của nó đi đâu rồi nhỉ, giờ tự dưng nhớ - nếu
không vì đưa cho chị cái này, tôi đã chẳng thèm...

Nó chìa ra cho tôi một mảnh giấy được gấp lại cẩn thận, kèm thêm câu thuyết minh:

- Của Anh Thư Tỉ Tỉ.

Anh Thư? Nếu muốn nói gì với tôi thì chị ta chỉ cần gọi điện chẳng phải sẽ an toàn hơn sao.

- Cái gì? Của Tỉ Tỉ.

- Đâu, cho xem cái.

Đám đông nhốn nháo. Tôi chưa kịp đưa tay ra thì một tên khác đã nhanh tay chụp lấy với vẻ mặt hí hửng, Tức thì cả đám đuổi theo cậu ta.


Ê, tôi mới là nhân vật chính cơ mà.


Thấy chưa, bọn họ đâu thực sự lo lắng cho mình.


Mải nhìn theo đám hâm mộ cuồng nhiệt, tôi quên mất ý định chính của mình.

- Tranh thủ chuồn nhanh đi.

Một giọng nói ấm áp sát bên tai. Tôi quay lại, ngước nhìn tên con trai đứng cạnh mình.

- Là cậu... hôm qua đâm phải tôi đây mà.

Cậu nhóc nháy mắt rồi kéo tôi đi.



Cùng đụng trúng cả hai người. Nhưng ai sẽ là định mệnh của đời tôi?



Đám đông lúc này đã quên đi sự chú ý dành cho kẻ-bị-bắt-cóc-hôm-qua. Tôi lại một lần nữa bị lôi đi trong im lặng.

Lần này mới để ý thấy hai tên bạn chí cốt đang đứng trên ban công quan sát sự việc. Haiz! Bạn bè thế đấy. Nhỏ Ngân thì há hốc miệng, còn thằng Hùng đút nhầm bắp rang bơ vào tai. Đến tôi còn phải ngạc nhiên nữa là chúng nó.


*****


Trên ban công trường.

- Ớ, Hùng, ông có thấy gì kia không? Tôi bị hoa mắt à? – Ngân khép miệng lại, lấy tay vỗ vỗ vào hai bên má.

- Cái thằng dắt nó đi là ai vậy kìa? Trông lạ hoắc, hình như không ở khối 11 – Hùng cũng tròn mắt không kém.

- Là khối 12 hả? Đàn anh hỏi chuyện nó chuyện hôm qua?

- Không, cái mặt trông quen lắm, đã thấy ở đâu rồi.

Bỗng dưng thằng nhóc Hòa chen vào giữa hai tụi nó, mắt nhìn không chớp xuống sân trường nhưng tay lại nhanh chóng... chộp lấy bì bắp rang trên tay Hùng đút lấy đút để vào miệng, vừa ăn vừa kêu nhồm nhoàm.

- Đại ca! Đại ca đi đâu thế.

Cái giọng gọi khàn khàn the thé của nó chỉ khiến thằng Hùng thêm bực mình.

- Cốp.

- Ai da.

- Mày ăn nhằm cái gì hả nhóc.

Bị Hùng giáng một đấm thẳng trên đầu và cái nhéo má khét tiếng của Ngân, nhóc Hòa nhăn mặt đưa tay lên ôm đầu sờ má, thả luôn cả bịch bắp xuống đất.

- Cái thằng này!! – Ngân ré lên tiếc rẻ.

- Khoan đã – thằng nhóc giơ hai tay hòa hoãn, né người tránh cú nhéo của Ngân một cách điệu nghệ - giết em xong rồi đừng hòng em cho biết thêm thông tin gì.

Hùng nhìn nó nhăn mũi.

- Thôi được rồi. Mày biết thằng nhóc đó hả?

- Là đại ca Hy lớp em chứ ai – Thằng nhỏ giương giương tự đắc – Cũng nổi tiếng lắm mà sao anh chị không biết nhỉ.

- Có phải cái thằng nhỏ hôm qua bỏ trốn lúc Tỉ Tỉ đến trường mình không?

- Ừ, đúng rồi. Đại ca vừa nghe bọn họ đến là chạy thục mạng quên cả cột dây giầy. Haiz, điều này làm em rất nà thất vọng.

Ngứa gan, Ngân bợp tai nó một cái.

- Đừng quên hôm qua đứa nào cũng vội vã trốn về, làm chị mày tức muốn chết.

- Hu hu, chị tha em mà.

- Nhưng không phải tìm nó, sao lại kéo Hoài Thư đi làm gì?

Thằng Hùng lộ vẻ đăm chiêu. Tối hôm qua Ngân gọi điện kể chuyện nó mới sáng tỏ ra được chút ít, nhưng có vẻ mọi thứ ngày càng rắc rối.


*****


- Tự dưng đem tôi ra bãi đất này làm gì hả?

Hoài Thư tôi đây bắt đầu từ hôm qua đã biết sợ cái mảnh đất quoái quỷ này rồi.

- Nhóc là con trai mà sao chân dài thế hả? Làm tôi chạy theo muốn hụt hơi.

Tôi ngồi thụp xuống đám cỏ rồi duỗi thẳng hai chân. Hôm nay là cái ngày gì thế nhỉ, không được đi mà toàn phải chạy.

- Chị không sao chứ?

Hóa ra tên này học lớp dưới thiệt. Nghe cậu ta nói hôm qua cứ tưởng đùa. Cao hơn tôi cả cái đầu chứ ít gì.
- Có bị thương gì không?

Phải đến câu hỏi thứ hai mới lôi kéo được tôi ra khỏi khuôn mặt “trắng không tì vết ấy”.

- Cậu hỏi chuyện hôm qua?

Lại thêm một thằng nhỏ quan tâm không cần thiết nữa rồi. Thế mà tôi cứ tưởng có chuyện gì hay hơn chứ.

- Nhìn đây mà không biết. Có thấy tôi vẫn con lành lặn không? Mà cậu đưa tôi ra đây chỉ để hỏi một câu đó thôi à? Vậy thì tôi đi đây. Vì cậu mà tôi không biết được tờ giấy kia viết gì.

Trái với thái độ hách dịch của tôi, cậu nhóc vẫn nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy tay tôi.

- Từ từ đã. Em chỉ muốn cảm ơn chị nên mới bày ra cái trò đưa tin ấy để giải tán đám đông.

Thì đấy, đời nào Anh Thư làm chuyện lộ liễu như thế. Nhưng mà...

- Sao? Cảm ơn tôi á.

- Uhm. Em cứ tưởng bọn họ hôm qua tới tìm mình, không ngờ lại có chị thế mạng.

- Tìm cậu á? Cậu gây thù chuốc oán gì với họ à?

- Một chút.

Tôi quan sát kĩ gương mặt tên con trai. Nhìn hắn hiền lành thế này ai nghĩ là lại dám gây xích mích với bà chị của tôi chứ. Chậc, mặt đẹp thế này mà để bị trả thù thì...

- Này cậu tên gì?

Cậu nhóc mở tròn mắt nhìn tôi.

- Đừng tưởng bở. Tại tôi có quen với một người có thể xin Tỉ Tỉ thôi trả thù cậu.

- Hoàng Phục Hy – Cậu nhóc mỉm cười – mà không ai giúp được em đâu. Thôi để em đưa chị về lớp.

Tôi không tin mình không giúp được thằng nhóc. Chỉ cần đưa ra điều kiện khéo léo là được chứ gì. Nhưng kì lạ, bị Anh Thư truy đuổi mà nhóc chẳng có tí biếu hiện lo lắng hay sợ hãi, lại còn cười được.

Tôi đứng dậy phủi quần. Đúng lúc chuông vừa reo vào lớp.

- Cậu về lớp đi, theo tôi làm gì.

- Để em đưa ân nhân về tận nơi mới an tâm. Kẻo dọc đường lại có đứa nào kéo ra góc khuất.

Cậu ta cười châm choc.

- Xì – tôi lè lưỡi nhăn mặt – không thấy tôi có hai chân à.


*****


- Thưa thầy em vào lớp.

Hoài Thư trở về với cái bộ mặt bơ phờ mệt mỏi + hai mắt trũng sâu vì thiếu ngủ.

Đến thầy giáo chủ nhiệm cũng thấy oải, đành phẩy tay cho nó vào lớp mà không hỏi thêm gì.

Bọn đưới lớp bắt đầu nhao nhao, nhưng chỉ một cái liếc mắt của Thư là tụi nó lại im re. Từ hôm qua, sức bí mật và côn đồ của con nhỏ này đã tăng lên dữ dội.

Đặt cái cặp lên hộc bàn, Hoài Thư nằm dài trên bàn thở dài. Ngân nghiêng đầu qua một bên, hấp háy mắt:

- Sao vậy mày? Em ý hỏi chuyện gì?

- Oài, cảm ơn tao vì hôm qua đã đỡ đạn giùm nó.

- Thế thôi á? Vậy có xin được số điện thoại không?

- Để làm cái gì chứ? – Thư trợn mắt.

- Ờ thì bắt nó đền ơn gì đấy. Tiện thể... cho tao.

Thư lườm con bạn một phát.

- Giời ạ, tao nghe mày đại ca xóm dưới mà, thiếu gì cách. Tự thân vận động đi cưng.

Biết không thể nài thì thêm nhỏ bạn thân vốn chẳng thích ưa chuyện bao đồng, Ngân lái sang chủ đề còn "hấp dẫn" hơn nhiều.

- Thế khi nào mày thực hiện chiến dịch kia hả.

Hoài Thư nhìn Ngân. Cái nụ cười kia sao mà đểu thế không biết.

- Ngày mai. Chị ta bắt tao phải redecorated cái hình ảnh quê mùa của mình. Hừ, nghe có tức không cơ chứ.

- Tao thấy hay đấy. Cuối tuần mà được đi mua sắm thì còn gì bằng. Cho tao theo với nhá.

- Không!!!

Hai nắm đấm dộng thẳng lên bàn tạo thành âm thanh không to, nhưng cũng đủ để 34 thành viên còn lại và một thầy giáo nhìn về phía bàn cuối cạnh cửa sổ với ánh mắt bất ngờ. Cả thằng Hùng đang gà gật cũng phải giật mình quay sang nhìn con bạn (tội nghịp).

- À, hôm qua em thức khuya làm bài, bị stress tí, mong thầy thông cảm.

Thầy giáo gật gù:

- Chị cẩn thận đấy. Tôi mà stress thì cũng không vừa đâu.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com


thay đổi nội dung bởi: cherrycold, 14-06-2010 lúc 08:38 PM
cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-06-2010, 02:21 PM   #5
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Chap 2



Cuộc đời tôi bước sang một nấc thang mới, cao hơn nhưng rắc rối hơn.

Kết thúc lớp học thêm chiều thứ bảy, tôi lao thẳng tới hiệu Sách và Hoa trên đường Tôn Thất Tùng. Đây là một phân hiệu nhỏ của một công ty chuyên về nhiều thứ. Bà chủ cửa hàng này là cô gái chừng hai lăm có khuôn mặt duyên với má lúm đồng tiền mà bọn nhóc làm thêm chúng tôi quen gọi bằng cái tên Dương Mốc.

Từ "mốc" ở đây chỉ là một biệt hiệu xuất phát từ cái áo màu rêu mà bà Dương từ ngày được người yêu tặng phải diện ít nhất ba lần một tuần, đến nỗi tôi cảm thấy cái áo sắp nổi rêu mốc đến nơi. Vì lỡ miệng đặt biệt hiệu này mà tôi bị ăn ba cái cốc sưng ù trên đầu, giờ vẫn còn ấm ức.

- Em tới rồi đây.

Tôi đẩy cửa kính bước vào. Hương thơm của hoa cỏ và mực in tràn ngập căn phòng. Hít một hơi căng lồng ngực, tôi khoan khoái bước vào phòng thay đồ cho nhân viên.

- Em đứng giữa cửa mà thở thế kia thì làm gì còn ma nào dám tới - Chị Dương ló đầu ra khỏi kệ xương rồng, chọc tôi.

- Buôn bán không được là do cửa hiệu chứ đâu phải em. Cái gì cũng tính ra đô, mắc chết được. Kiểu này không chỉ ế hàng, mà cả chỉ cũng ế luôn chồng – tôi độp lại, không kém phần long trọng.

- Cô này, nghỉ việc bây giờ - Dương giứ giứ nắm đấm dọa nạt

- Chị mà dám, hí hí.

Nói xong tôi chuồn thẳng vào phòng thay đồ.

- Lúc nào cũng chào hỏi nhau bằng mấy câu châm biếm, phải chi ăn nói dễ thương như em là đã có người iu hết rồi.

Bình Nhi cất giọng trong trẻo. Tôi quên không giới thiệu cô nàng này là ca sĩ trong một phòng trà có phong cách cũng khá lạ. Nhưng khổ nỗi số tiền kiếm được của tôi chưa đủ sức để đến nơi ấy.

- Cô ăn nói mà dễ thương á? Cứ nghe cái giọng điệu lúc mắng người yêu đi thì biết. Chắng trách mà thằng Kiên bỏ đi đâu mất.

- Ai nói – Nhi đỏ mặt – Anh ấy chỉ tạm thời xa em một tí thôi. Tối nào cũng nhắc đi ngủ đúng giờ cả.
Nhỏ Nhi này đôi khi làm cho kẻ suốt 16 năm của cuộc đời chưa biết đến 2 từ BF là gì phát ghen tị. Bạn trai đi du học ba tháng mà ngày nào cũng email, điện thoại, lại còn chụp hình, viết nhật kí gửi về. FB thì sướt mướt thôi rồi.

- Được cái Nhi nhà mình dễ thương còn vớt vát cho cửa hàng chị nhỉ. Không mua được thì cũng được ngắm cô bán hàng – Tôi bước ra cũng tranh thủ xen vào.

- Ừ, không có khách thì hai đứa ra kia đứng làm cảnh hết đi cho chị đây đỡ mệt.

Chị Dương giao cho tôi một đống chậu đã sẵn đất để trồng mấy cây bình rượu vào. Bà này có phải ghét nó lắm hay không mà đưa cho cái khay chậu nặng dữ vầy.

Tôi nhăn mặt mang cái của nợ ấy sang phòng Chế tác bên cạnh (nghe kêu nhỉ). Trồng cây là công việc ưa thích của tôi nhưng khổ nỗi cửa hàng thì to mà chỉ có một mình tôi phải đảm nhiệm phần này. Ngày nào xong việc cũng phải lấm lem bùn đất, nhìn đâu cũng hoa mắt thấy toàn màu xanh diệp lục.

Cũng may lương ở đây không đến nỗi tệ, nếu không tôi từ bỏ lâu rồi.



Một, hai, ba...

Đếm đi đếm lại cũng mới chỉ có 36 chậu, mà sao tôi oải quá thế này. Có lẽ tại dạo này nhiều chuyện điên rồ xảy đến. Đáng lẽ tôi nên xin nghỉ ở nhà ngủ cho yên thân.

Đang chuẩn bị bưng khay chậu ra ngoài thì tôi nghe thấy tiếng Nhi.

- Chị nhìn kìa, chẳng phải đẹp trai lắm sao?

- Bạn gái dáng cũng không tệ, nhưng sao ăn mặc lạ thế kia?


Lâu lâu mới có khách, tôi phải ra góp vui nào.

- Là shop hoa Lí Lan phải không em? – Vị khách nam lên tiếng.

Oái! Cái giọng này sao mà quen đến thế nhỉ?

Tôi lùi lại một bước, dựa lưng vào cửa phòng. Chưa biết Thanh Phong đến đây làm gì, nhưng cứ tránh mặt đi là tốt nhất.

- Dạ đúng rồi ạ. Cưa hàng kinh doanh hoa và sách. Anh muốn chọn gì ạ?

Nhi giở giọng ngọt ngào của mình ra.

- Nhân viên – Hắn đáp gọn lỏn.

Có lẽ bộ dạng ngơ ngác của nhỏ Bình Nhi lúc nay trông mắc cười lắm. Trúng phải một tên bất lịch sự như thế cơ mà - tôi cười thầm trong bụng.

- Ở đây có cho thuê nhân viên không? – Phong chậm rãi nhắc lại từng từ.

Tim tôi giộng thình thịch.

- Không có, nhưng anh muốn tìm ai? – Chị Dương lúng túng.

- Phạm Hoài Thư! Có ở đây không?

Tôi xin thề, đấy là câu quát chứ không phải câu hỏi.

Chị Dương à, dù em có đắc tội đến mấy cũng đừng nói ra.

Thế nhưng giữa trai đẹp và một đứa nhỏ như tôi thì bạn biết phải chọn ai rồi đấy.

- Tất nhiên rồi – giọng chị Dương đon đả - Hoài Thư là nhân viên lâu năm của chỗ em mà, để em gọi nó ra.

Phòng thay đồ thẳng tiến!!!

- Không cần đâu chị, em tìm thấy cô ấy rồi.

Tôi thất thần quay lại. Thanh Phong tặng cho tôi nụ cười ngạo nghễ.



- Nhanh lên. Gì mà lâu vậy?

Cái cô nàng mà hai người kia hiểu nhầm là bạn gái quoái dị của Phong không ai khác ngoài Anh Thư với cái kính râm và khẩu trang bịt kín mít. Giờ chị ta lại đang quát nạt tôi trước cửa phòng thay đồ.

Chỉ muốn ở trong đây luôn cho rồi. Hai con người trời đánh này lúc nào cũng thích đem rắc rối đến cho tôi.

- Hừ, xong rồi.

Tôi trở ra với cái khuôn mặt nhăn nhó không thể tả, theo chân bọn họ ra ngoài. Trước khi đi, chị Dương còn ghé sát tai tôi.

- Anh họ em dễ thương thiệt đấy, giới thiệu cho chị đi.

- Còn lâu – tôi gắt – mà sao chị lại nỡ “bán” em như vậy chứ?

- Tiền thuê 70$ một giờ, tội gì không lấy. Em cũng có giá phết nhỉ.

Tôi tức xì khói. Con người chứ có phải vật đem bán đấu giá đâu.

- Nhanh lên “em”.

Phong nhìn tôi giục, miệng cười lém lỉnh.

Quỷ tha ma bắt hắn ta đi.



Một chiếc ô tô vàng chóe đậu ngay trước cửa hiệu. Thanh Phong mở cửa và đợi cho Anh Thư yên vị bên trong. Tôi cũng nhay chân chạy lại nhưng bị cậu ta đuổi.

- Cô sang ghế bên kia.

Hừ, có việc phân biệt đối xử đến như thế ư? Tôi đành vòng ra phía sau để lên ghế trước. Thanh Phong thắt dây an toàn rồi bắt đầu tra chìa khóa.

Qua chiếc gương chiếu hậu ở giữa, tôi nhìn thấy Anh Thư đang ngả nửa người ra ghế, vẻ mặt không màng gì đến xung quanh. Lúc nào cũng mệt mỏi như thế thì chị ta ăn chơi để làm gì cơ chứ? Ở nhà quấn nhung lụa quanh mình là được rồi.

Mà tại sao lại bắt buộc tôi phải ngồi chỗ này? Là chị em ruột, hơn nữa còn sinh đôi, vậy mà Anh Thư chẳng bao giờ có vẻ quan tâm đến tôi.

Bất giác một giọt nước mắt tràn khỏi khóe mắt, tôi quay sang bên cửa kính để giấu.



Trung tâm mua sắm sầm uất nhất thành phố.

Ngày nào tôi chẳng đi qua chỗ này. Cái kiểu người ta đi mua đồ thích cái gì bốc luôn cái đấy cũng thấy đầy mỗi khi xem ké TV nhà tụi nó.

Nhưng thực tế thì đúng là choáng thiệt.


Trong lúc chờ tên Phong đi cất xe, hai đứa chúng tôi đứng chờ trước cửa khu mua sắm. Anh Thư nhìn tôi chằm chằm phát rợn cả da gà. Còn tôi nhìn qua lớp “khẩu trang và kính” ấy thì chẳng đoán nổi chị ta đang có ý định gì.

- Quay một vòng thử xem.

- Để làm gì...

Tôi chưa nói xong đã bị đẩy một bên vai, phải miễn cưỡng xoay vòng như một con ngốc.

- Nhìn cũng na ná. Chắc cô mặc vừa cỡ đồ của tôi. Giày số bao nhiêu?

- 37,5

- Vậy là hơn 0,5. Phải đi mua toàn bộ giày rồi.

Cái gì? Mua toàn bộ giày á? Biết là mấy đôi giày “quê mùa” của tôi thì chị ta không đồng ý rồi, nhưng còn giày cũ của chị ta, tôi có thể mím răng mím lợi xỏ được mà. Trước đây tôi còn phải đi cỡ 36,5. Ăn nhằm gì.

Thế nhưng kệ. Người ta đã thích thì cứ để. Mấy đôi đấy mua xong thành của tôi chứ chị ta làm sao đi nổi (cười gian).

Thanh Phong trở lại, cả ba cùng bước qua cánh cửa tự động.

Vào trong thật sảng khoái. Máy lạnh làm cho con người ta có cảm giác khoan khoái khác hẳn với cái không khí hầm hập bên ngoài.

Theo thói quen, tôi đứng giữa cửa, hít một hơi căng bụng.

- Òa.

Đáng lẽ tôi nên nghe bà Dương bỏ tật xấu này trước khi gây ra sự việc đáng xấu hổ. Lúc mở mắt ra, không chỉ Thanh Phong và bà chị “iu dấu” đang nhìn tôi không chớp mắt mà cả những người xung quanh cũng bất ngờ không kém.

Tên Phong không nhịn được cười, đưa tay lên bụm miệng.

Ông trời ơi, giữa chốn công cộng này có cái lỗ nẻ nào cho con chui xuống không?

Anh Thư nhìn tôi nhăn nhó. Kẻ ăn chơi như chị ta chắc phải chịu đựng đứa “quê mùa” như tôi nhiều lắm mới không đứt mạch máu mặt.

Ném cái túi xách về phía tôi, Anh Thư ra lệnh:

- Lấy cái này mà che mặt lại đi.



Cũng may là nơi này khá rộng, nên số lần chạm trán những người có vô tình thấy cảnh tượng xấu hổ 1-0-2 của tôi lúc nãy không nhiều. Mỗi lần như thế, tôi cứ giả tịt giả lơ làm cho tên Phong được mẻ cười không ngớt.

Ước gì có thể bẻ gãy xương hông hắn.

Anh Thư dẫn tôi đi hết gian này đến gian khác. Nhiệm vụ của tôi là cầm cái giỏ vào lẽo đẽo đi theo, chị ta ném ra cái gì thì chụp cái nấy. Mà toàn những thứ quoái gở mà tôi chưa có dịp thử: cái thì quá ngắn, cái thì rách te tua, có cái chẳng biết là quần hay là váy T~T

Chưa hết, lúc lựa giày mới đáng sợ. Toàn mấy đôi cao gót lòe loẹt hoa văn này nọ. Tôi chỉ đi dép lào cho sướng chân, mang mấy cái này vào chắc tổn thọ sớm.

Thế mà Anh Thư lựa không biết mỏi tay. Cả thảy tôi phải chụp 9 đôi giày, còn hai đôi bị rớt tên Phong đã mau chóng chìa tay ra. Nhìn vào mà oải, nom chỉ có hai đôi bata là trông còn được.

- Phải đi hết đống này sao?

- Sao lại không? – Anh Thư nhìn tôi như kẻ bị thiểu năng – đôi này đi chơi, cái này dự tiệc, này nhảy, này đi bình thường, này...

Tôi nhìn theo mà hoa cả mắt. Có ai nghĩ “ăn sung mặc sướng” cũng khổ kiểu này.

Còn phải lên hai ba cái lầu nữa, nhưng mà tôi tê cứng cả hai tay nên chẳng còn suy nghĩ được gì. Nhìn sang bên cạnh Thanh Phong cũng khổ sở không kém với hai giỏ đầy. Thế nhưng hắn là con trai nên vẫn còn sức đỡ giùm tôi mớ đồ còn lại. Tks God!

- Nhiêu đây đủ chưa? – Anh Thư quay lại hỏi sau gần 3 tiếng chỉ biết “vung tay ném đồ”.

Khỉ thật, chẳng lẽ mình lại nói là “nhiêu đây ăn thua gì”.

- Còn cần thêm gì không?...

Một liều aspirin ngay lập tức chứ còn gì nữa.

- ...hay đi tiếp nhé...?

- Khô...ng!

- Thôi được rồi.

Cả tôi và Phong cùng hét lên một lúc. Hai đứa nhìn nhau đỏ mặt tía tai.

Cái đồ bắt chước – Cậu ta nhếch miệng.

Này, cậu mới là cái đồ ăn cướp – Tôi trừng mắt lại.

May là Anh Thư không để ý, nếu chẳng may chị ta bực tức đòi mua thêm thì khốn. Con gái thường lấy shopping để giảm stress mà.

- Vậy đi xuống tính tiền nào – Anh Thư bước lên thang cuốn.

Tôi hăm hở bước lên trước Thanh Phong, miệng thở phào vì cuối cùng cũng thoát nạn.

Nhưng cái chân khốn này lại chẳng biết nghe lời chủ nó, cứ đứng ríu lại một chỗ. Và thế là...

- Ầm – Cả người tôi đổ kềnh xuống, đồ văng lung tung.

- Ráng mà lượm cho hết nhé. Coi như huề vụ tông nhau hôm trước.

Phong nháy mắt rồi nhảy lên thang cuốn. Tôi tưởng tượng máu trào khỏi tim đến nơi.

- Tên khốn... dám gạt chân người taaa...!

Lúc tôi cà nhắc xuống được đến nơi thì giỏ đồ đã trở thành hai túi to oạch. Cái tên kia biến đi đằng nào rồi. Tôi hận hắn tận xương tủy!!!


Đặt đồ lên bàn tính, tôi đổ vật xuống cái ghế massage mẫu ở bên cạnh. Anh Thư đang đeo khẩu trang, nếu không thì tôi đã thấy cái mím môi của chị ta rồi. Mặc kệ. Mệt muốn chết thì còn để ý gì đến sĩ diện nữa.

- Oái.

Một cái nhói sau lưng khiến tôi bật dậy như cái lò xo. Cô bán hàng nheo mắt nhìn.

Thanh Phong đứng sau tôi, vỗ vỗ vào chỗ mà chẳng hiểu hắn vừa dùng kim hay cái gì để chọc vào.

- Chuẩn bị xách đồ rồi kìa.

Nếu không có tiếng bíp của máy tính tiền, tôi thề là đã bóp cổ hắn ta rồi.

- Mười hai triê... 2 trăm .... mươi lăm ngàn....

Câu nói của cô bán hàng lọt qua tai tôi chữ được chữ mất. Đầu óc cơ hồ như vừa có ai dốc hết ra, đổ vào lại, sém tí nữa ngã dựa vào Thanh Phong.

Anh Thư thản nhiên rút ví.

Xỉu mất thôi.



*****



- Chị biết bấy nhiêu tiền có thể làm được bao nhiêu thứ không? – Tôi hét nhiều hơn là nói.

- Có vẻ như cuộc sống bần hàn ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô nhiều quá nhỉ.

Anh Thư vẫn giữ cái vẻ thản nhiên cố hữu.

- Lương cả năm của tôi cũng không nhiều như thế. Nhiều lúc chẳng có tiền gửi về cho má mua thuốc, vậy mà chỉ vì đống đồ này mà chị sẵn sàng bỏ ra từng ấy tiền. Nói thật, tôi không cần. Thà chị đưa tôi số tiền ấy về nuôi má còn hơn.

Lần này thì Anh Thư tức giận thật sự.

- Ai cho không cô? Chỉ để phục vụ cho cái bản hợp đồng đấy thôi. Đừng tưởng tượng, tôi chưa hề quan tâm đến cô và bà ta đâu.

Lần này thì tôi cứng họng.

- Chị... Vậy thì tôi bỏ.

- Đừng suy nghĩ đơn giản thế - Thanh Phong lên tiếng – cô đã kí vào đấy rồi, nếu bỏ cuộc là phải đền bù. Hơn nữa phải nghĩ đến khoản thương lượng.

Tôi nghiến chặt răng để không nói thêm câu nào nữa.

Ah! Ah! Ah! Cả cái xe này chống lại tôi mà.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com

cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-06-2010, 05:52 PM   #6
s4ry.kulz
Bé còn quấn tã
 
s4ry.kulz's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: Sống ẩn dật
Bài gởi: 2
Giới Tính: chẳng lẽ là nam :|
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Đoạn mở đầu khá giống với các motip trong truyện tranh của Hang Miri, nhân vật nữ chính nhà nghèo hoặc là trung lưu có đụng độ xe và cãi nhau với anh công tử ăn chơi nhà giàu, nhân vật nữ chính cũng mù tịt về các anh đấy luôn. Nhân vật nam chính rất giỏi đánh đấm nhưng lại chào thua với các cô nàng đanh đá. Và cô nàng đanh đá thì tự nhận mình là con gái nhà lành )
Cách viết của bạn khá ổn, hy vọng bạn có thể cho ra được nhiều tình tiết sáng tạo và gay cấn hơn!
s4ry.kulz is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-06-2010, 07:56 AM   #7
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Về đến nhà thì trời đã tối mịt, chỉ cần lăn lên giường là có thể ngủ được.

Nói thế là với tôi thôi, chứ lúc này mới là lúc ăn chơi nhộn nhịp. Haiz. Đời “con bọ” thật là chán.


Hai tên bất lương kia sau khi để tôi ở đầu ngõ đã xịt khói phóng ngay lập tức. Thân con gái một mình ôm hết ba túi đồ to oạch đúng là đau khổ. Chạm được đến cánh cổng cũng là lúc tay tôi sắp rớt ra.

- Gâu...! gâu! Gâu! Gâu!

Con xù chẳng biết từ xó xỉnh nào chạy ra, tặng cho tôi một tràng “những lời âu yếm”

Hừ, cẩn thận không tao đem nấu rựa mận bây giờ.

Chật vật lắm mới mò được cái chìa khóa vào nhà. Tôi đổ ập ngay ngoài bệ cửa, đè lên cả túi đồ. Cứ như thế, chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Nhà tối om, chỉ có ánh trăng đầu tháng rọi vào, heo hắt.

Kiếp này của tôi thật là lạ, chỉ một cú đụng người lạ mà mọi thứ thay đổi. Mong sao tôi đủ sức để chống chọi với những chuỗi ngày mà chưa biết cái gì đang chờ mình sắp tới, đủ sức để dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng không chạy về òa khóc bên má...

- Chị.

Con người phụ nữ thuê nửa căn nhà còn lại mà tôi âu yếm đặt cho cái tên ngộ nghĩnh – Chùm ruột – đã đứng bên cửa từ lúc nào. Tôi ngồi nhỏm dậy, vuốt một bên tay nhỏ.

- Sao chưa đi ngủ? Má em đâu rồi?

- Má... đi làm ca đêm chưa về...

Có người má nào mà lại bỏ đứa con tám tuổi ở nhà một mình như thế này đâu cơ chứ? Đôi khi, tôi nghi ngờ cái ca đêm mà mỗi sáng trở về chị ta đều trong bộ dạng say khướt, chẳng đủ tỉnh táo để đưa con đến trường. Nếu không vì chị ta sẵn sàng trả tiền thuê nhà trước mỗi tháng, tôi đã chẳng chấp nhận cho thuê nhà.

Còn bây giờ khi đã biết sự việc, tôi lại chẳng dám để Chùm ruột ở xa mình.

- Lại đây nào.

Tôi kéo Chùm ruột ngồi vào lòng. Con nhỏ im thít, tay siết chặt chú gấu trên tay. Là quà mà tôi mua tặng nó khi kiếm được tháng lương đầu tiên đây mà. Dường như ngoài con gấu đó ra, nó chẳng còn thứ đồ chơi nào khác.

- Em có lạnh không? Để chị dẫn em vào nhà rồi bật đèn cho đỡ sợ nhé.

- Thôi... Em không sợ gì cả, chỉ sợ không có má...

Tôi nhìn Chùm ruột. Đôi mắt buồn ươn ướt của nó khiến cho người má kia trở nên thật đáng trách.

- Ngủ thì sẽ không phải lo nghĩ gì cả.

- Em không ngủ được – Chùm ruột ngước nhìn tôi như van nài.

- Vậy tối nay ngủ cùng chị, để chị kể chuyện cho em ngủ nhé.

Nhỏ gật đầu cái rụp rồi đứng dậy. Tôi gắng chút sức còn lại khuân ba cái túi vào để trong xó nhà. Lúc khóa cửa xong, Chùm ruột đã ngồi yên vị trên chiếc bàn học của tôi, mắt dán vào tấm hình chụp hai mẹ con để trên bàn.

Tôi thay đồ xong liền lôi chăn gối ra và gọi Chùm ruột lại. Cô nhóc ngoan ngoãn nằm cuộn khoanh bên góc giường.

- Chị định kể em nghe chuyện gì?

- Tiếp tục chương 50 “Công việc hằng ngày của chó xù” nhé.

Chuyện gì nghe đến cả tên cũng chán, lại lặp lại tới 50 lần. Nhưng mà khổ nỗi cái tài kể chuyện của tôi nó có hạn.

Chùm ruột phụng phịu khiến cho hai vành môi chu lên, cong nhẹ.

- Ngày nào em chả gặp nó.

- Ừ thì, để chị... chuyển sang con mèo nhà hàng xóm nhá.

- Thôi... – Chùm ruột nhăn mặt – Lần trước gặp nó cào em một cái đấy.

Nói rồi nhỏ đưa cho tôi xem chỗ tay còn vết xước hồng.

Chà, rắc rối đây. Tôi gãi đầu gãi tai, chưa có ý tưởng nào hay.


Ting! Đây rồi.


- Để chị kể chuyện về hai chị em cho em nghe nhé.

Nghe cái gì không liên quan đến chó mèo, Chùm ruột mỉm cười gật đầu ngay tắp lự.

- Hì hì – tôi cười gian – vậy thì thực hiện thủ tục đi nào.

- Ư, chị Thư xấu quá.

- Hôm nay là mấy cái.

Mặt Chùm ruột đỏ ửng.

- Ba.

Tôi cười ngoác miệng.

- Chà cậu nhóc này siêng nhỉ? Con nít con nôi mà viết ba cái thư tình một ngày. Ghê thật.

- Chị... đừng nói với ai hết.

- Ừ, kakaka, không nói với ai.

- Vậy chị kể chuyện đi.

- Ừ thì kể.

Tôi nằm xuống bên cạnh Chùm ruột, nhìn lên cái trần nhà thủng lỗ chỗ...

- Ngày nảy ngày nay, có một cô gái nghèo khổ sống một mình trong căn nhà tồi tàn mà cứ mỗi mùa mưa đến là phải rải chậu khắp nhà để hứng nước. Thế rồi, cô ấy bỗng trở thành lọ lem sau khi người chị sinh đôi giàu có của cô đến tìm.....


Chẳng biết lọ lem hay lọ mọ nữa.



Sáng sớm, những tia nắng chiếu xuyên qua... mái nhà, rọi thẳng vào mặt.

Tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ ê ẩm cả người. Trong lúc vươn hai tay và vặn vẹo lưng cho giãn gân cốt, tôi nhìn Chùm ruột say ngủ mà không nỡ đánh thức dậy.

Sau khi thay đồ đi học xong, tôi lại giường định đánh thức Chùm ruột dậy thì nghe có tiếng xe máy.

- Thôi đến đây được rồi. Mai đừng tới nữa...

Chẳng lạ gì với giọng phụ nữ ở bên ngoài, tôi nhón chân ra mở cửa.

- Hic, em dậy rồi à – má Chùm ruột nhìn tôi cười nhạt. Bộ dạng say rượu của người phụ nữ này thật không thể chấp nhận được.

Tôi tra chìa khóa vào ổ.

- Chị đi đâu giờ này mới về? Chùm ruột cả đêm qua không ngủ được, phải qua bên em...

- Ơ kìa Chùm ruột. Dậy rồi hả con?

Có vẻ như những lời tôi nói đều thành nước đổ lá môn. Chị ta chẳng hề mảy may chú ý đến những gì tôi nói, chạy đến nắm tay Chùm ruột lúc này còn đang mở mắt.

- Chào cô rồi về đi con.

- Chị thôi, chị chỉ hơn em có vài tuổi...

Má Chùm ruột nhìn tôi nấc một cái rồi lại cười vô hồn.

- Ừ thì là gì chẳng được.

Nói rồi chị ta dắt Chùm ruột về nhà.

Không thể tin được là hồi bằng tuổi tôi, chị ta đã bắt đầu có Chùm ruột.

Tôi thở dài vào nhà lấy ba lô rồi khóa cổng. Lúc quay lại, tôi chợt nhận ra đã có người đợi mình....


** ** **


Phục Hy mỉm cười, bước lại chỗ tôi.

- Cậu ở đâu ra vậy? – Tôi nhìn cậu nhóc từ trên xuống dưới cảnh giác – Sao biết được nhà tôi?

- Là chị Ngân nói với em lúc hôm qua xin số điện thoại.

Ái chà, con nhỏ này ghê thật. Mình nói đùa mà nó làm thiệt.

Còn thằng nhóc này cũng không phải loại vừa – tôi nheo mắt nhìn Phục Hy – chắc hai đứa lại bày cái trò trao đổi 1-1 chứ gì.

- Còn sớm, chị em mình cùng đi bộ cho tiện – Hy cười.

- Tiện gì chứ? – Tôi tỏ thái độ bất cần.

- Em có chuyện muốn hỏi chị.

Chà, có nói chuyện cũng chẳng mất gì. Cậu ta cũng đã tìm đến đây, chắc có chuyện gì quan trọng.
- Nhưng phải đi con đường mà tôi chọn đấy.

Có lẽ nhóc Hy chẳng nhận ra đường từ nhà tôi đến trường hôm nay dài gấp rưỡi mọi hôm. Cơ bản là do tôi chẳng thích cái nhìn của mấy đứa trong trường khi đi cạnh một nhóc vắt mũi chưa sạch mà nhìn cứ như anh mình (chặt bớt chân đi cho vừa) nên tìm cách vòng vèo qua các ngõ hẻm. Đừng quên Hoài Thư này đã nổi tiếng lên rất nhiều^^

- Chị nói là có quen với Anh Thư phải không? Quan hệ gì vậy?

- Tỉ Tỉ chứ?

Tôi sửa lại. Bình thường hiếm khi có đứa nào dám gọi trống không như vậy.

- Ừ thì Tỉ Tỉ - Phục Hy có vẻ miễn cưỡng.

Chắc cậu nhóc này cũng như mấy đứa trong trường, có lẽ chưa thấy mặt của Anh Thư “bà già” bao giờ. Thế thì càng không được để lộ chút liên quan gì giữa chúng tôi.

- Cũng chẳng có gì - tôi nói sau một hồi “uốn lưỡi bảy lần” – có người quen với Tỉ Tỉ, nên mới hôm ấy mới thoát nạn.

- Nạn gì? – Phục Hy cười toe toét, cứ như chuyện của tôi buồn cười lắm vậy. Bị đầu gấu bắt cóc chứ đâu phải đùa.

Câu hỏi của nhóc làm tôi rơi vào thế bí. Biết nói làm sao cho đẹp cả đôi đường đây nhỉ.

- Không trả lời có được không?

- Chị định để một cục bí mật to tướng trong trường cho mọi người đoán già đoán non hay sao?

- Ý cậu là sau khi tôi nói ra, cậu sẽ loan tin cho cả trường biết.

Vẻ mặt hằm hằm của tôi làm cho Phục Hy “biết nghĩ” một tí.

- Xin thề chỉ mình em biết thôi, được chưa?

Tôi nhìn khuôn mặt gian xảo của nhóc.

- Chưa đủ độ tin cậy.

- Nhưng mà em tò mò – Mặt cậu nhóc nom như mèo thấy cá.

- Tò mò cái gì. Đâu phải có mình cậu tò mò.

- Nhưng người trong cuộc không được biết thì tức lắm.

Mình có nghe lầm không nhỉ?

- Cái gì mà người trong cuộc – Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Phục Hy đoán già đoán non. Biết mình bị hớ, cậu ta làm cái mặt giả nai.

- Ý em là, dù sao em cũng có liên quan đến cái vụ đụng độ Tỉ Tỉ, nên hôm bữa mới phải chạy trốn bán sống bán chết nè.

- Không tin - tôi quả quyết - cậu có điều giấu tôi phải không? Cậu gặp Anh Thư Tỉ Tỉ bao giờ chưa?

- Có một lần, nhưng che kín cứ như tội phạm quốc tế vậy. Vả lại lúc đó đang bị đánh hoa cả mắt ai thèm để ý.

Rồi cậu nhóc chỉ cho tôi vết sẹo chỗ cổ với cái mặt có vẻ anh hùng lắm.

- Thế à? - Tôi làm vẻ quan tâm. Không thấy chị ta là yên tâm rồi.

Đi qua khúc cua, tiếng xe cộ từ đường lớn vọng lại báo hiệu cho tôi sắp đến trường.

- Dừng ở đây đi – tôi nói với Phục Hy – tôi ra trước, năm phút sau cậu mới được ra.

- Khoan đã – Thằng nhóc nắm kéo lại làm tôi suýt bổ ngửa. Ném cho nó cái nhìn tò mò, tôi hằn học.

- Gì nữa đây nhóc?

Phục Hy nhìn tôi như kiểu người ta đang phân vân không biết nên đóng đinh lên tường chỗ nào cho đẹp. Cuối cùng cậu ta thả áo tôi ra, giơ hai tay lên.

- Thôi được. Chuyện lúc nãy em hỏi chị quên đi. Thực ra em không quan tâm đâu. Mục đích chính chỉ là để hỏi câu này.

Tôi nhìn cậu nhóc nín thở. Lại chuyện gì giật gân nữa đây?

- Chị... chị có thích em không?

Bùm Chíu -> tên trúng đích, nạn nhân bất tỉnh.

Một..., hai...., ba....

.....mười lăm..... hai lăm.....

.....ba mươi.....


Phải mất đúng ba mươi giây sau, đầu óc và suy nghĩ tôi mới trở lại bình thường.

Phục Hy – cái thằng nhóc gan cùng mình kia – mặt đỏ lựng, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.


Đây có phải là lời tỏ tình không nhỉ?
Nhưng mà....



Tôi hắng giọng, lấy sức để hét.

- Nhóc Khùng À??? Có cần chị dẫn đi bệnh viện hay không? Nghĩ bản thân mình đẹp đến thế cơ à.

Thằng nhóc hơi bất ngờ với câu trả lời. Cậu ta đặt một tay lên vai tôi.

- Chị nói thật phải không? Có đúng là chị không thích em?

- Cậu có cần tôi đánh cho tỉnh không hả? – Tim tôi vẫn đập thình thịch, nhưng sự thật là sự thật.

Phục Hy nhìn vào mắt tôi, rồi cậu nhóc thở ra.

- Thật là may quá. Cảm ơn trời.

??? XOXO !!~!!

Tôi cảm thấy trời đất tối sầm quanh mình.

bạn nèo tem cho mìh kai ' tks

spam spam spam spam spam

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com


thay đổi nội dung bởi: cherrycold, 16-06-2010 lúc 04:17 PM
cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-06-2010, 06:14 PM   #8
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Huỵch!

- Giời ạ. Mày bị làm sao mà để đi trên bậc cầu thang cũng vấp thế này?

Nhỏ Ngân đỡ tôi dậy, miệng không ngừng than vãn về cái bộ dạng thất thần từ lúc gặp nó đến giờ. Con nhỏ đâu biết tôi phải trải qua một chuyện khủng khiếp như thế nào đâu cơ chứ.

- Mày, đau tim nó như thế nào hả?

- Tao có bị bệnh tim đâu mà biết. Mày phát hiện ra mình có bệnh tim hả?

- Không, ý tao là trong mấy chuyện tình yêu người ta hay nói mình bị đau tim ấy.

- Hừ! Tao với mày đã yêu bao giờ đâu. Hỏi làm cái gì.

Ừ, đến thích tôi còn chẳng có nữa là. Vậy cái cảm giác tức tức trong lồng ngực này là gì nhỉ?

- Hay là... – Nhỏ Ngân nhìn tôi với vẻ xét đoán – Mày mới tia được anh đẹp trai nào lại không nói tao hả?

- Đẹp cái nỗi gì! Đồ mê trai. Tao đây chân chính thật thà. Nói chuyện với mày bực cả mình. Phải đi hỏi thằng Hùng mới được.

Tôi xông vào lớp với cái đầu nóng muốn xì khói, nhằm thẳng cái bàn phía sau cái bàn bên cạnh mình (rắc rối nhỉ, ý là cái bàn phía sau chỗ nhỏ Ngân ngồi á)

- Hùng, “chị” hỏi chuyện xíu.

Thằng Hùng đang ăn sữa chua, tí tởn vì được cái Linh đút cho, nào ngờ bị tôi đập một phát ngay sau lưng cắn cả vào đầu lưỡi.

- Ặc. Mày định ám sát tao đấy à? – Nó quoắc mắt nhìn tôi rồi lè lưỡi tố cáo.

- Ơ...

Nhỏ Linh dừng lại công việc đang làm, nhìn tôi như thách đấu.

- Xin, xin lỗi...

Có lẽ lời xin lỗi hiếm hoi với thằng Hùng của tôi không đủ sức vớt vát lại. Bằng chứng là nhỏ lớp phó che miệng thì thầm với Bí Thư.

- Con nhỏ này sau khi gặp Tỉ Tỉ lại bắt đầu có hành động côn đồ rồi. Phải giáo huấn lại thôi.

Người ta nói “tiếng lành đồn xa, tiếng xấu đồn xa xa” mà. Hic. Chẳng biết làm sao để chứng minh cho mọi người thấy là mình chẳng ảnh hưởng cái quoái gì từ Anh Thư, tôi đành vớt vát.

- Có nặng lắm không? Đưa đây tao xem thử.

Hùng trợn mắt nhìn tôi:

- Bảo tao rút lưỡi ra cho mày xem á.

Đang trong lúc nước sôi lửa bỏng + cảm giác tức ngực vẫn chưa hết, cái đầu tôi chỉ muốn nổ tung cho nhẹ nợ. May sao Ngân bước vào chữa cháy.

- Nó đang có tí chuyện nên ấm đầu. Ông bỏ qua chuyện cá nhân mà ra đây giúp sức cái nào.

Nói xong con bạn sờ trán rồi quàng cổ, kéo tôi đi giật lùi. Hùng miễn cưỡng đứng dậy, nhìn hũ sữa chua ăn dở không chớp mắt

Cảm ơn lòng tốt của mày, Ngân ạ. Nhưng sao giọng điệu vừa rồi lạnh lùng thế? Hình như còn lườm một phát khiến cái Linh nhăn mặt.



Ba đứa chúng tôi lại tập hợp ở ban công.

Tôi dựa lưng vào lan can, đếm số con kiến chạy ngang qua chân mình trong khi Ngân và Hùng đứng khoanh tay trước ngực với khuôn mặt hình sự.

- Sao? Rốt cuộc là mày có kể cái chuyện gặp phải hồi sáng khiến đầu óc.... và tim – nhỏ Ngân nhìn xéo tôi – bất bình thường không hả?

- Hai đứa bạn thân này sẵn sàng góp ý – Hùng chêm vào, nói xong là lại xuýt xoa “câu chuyện cái lưỡi”
Bạn thân lúc nào, chứ lúc này thấy giống đao phủ quá vậy.

- Nhanh! – Linh đá chân tôi một cái, làm con kiến rơi thẳng xuống nền.

- Ờ, thì kể.



*******


- Ue kyang kyang (xin phép được trích kiểu cười này)

- Sặc, thiệt không hả mày.

Nếu biết trước tụi nó an ủi bằng cách này, tôi thà nhịn nhục ngậm ức trong lòng còn hơn.

- Haha – nhỏ Ngân ôm bụng – ai đời đứa chưa có nổi mảnh tình vắt vai như mày lại bị thằng nhóc lớp 10 chơi cho một cú đau thế.

Cái từ chưa-có-nổi nó hơi bị nặng đấy.

- Hèn chi mà cái mặt mày sáng nay trông “hồng hào” thế - thằng Hùng cười sặc cả... nước miếng – thôi tha cho cái chuyện ban nãy.

- Tụi mày – tôi hằm hằm – tao đã tin tưởng biết bao thế mà.

- Ế, khoan đã. Đừng bỏ đi.

Hùng và Ngân, mỗi đứa giữ một tay làm tôi không còn khả năng nhúc nhích. Tụi nó liếc mắt nhau rồi cả hai hắng giọng, chỉnh lại tư thế.

- E hèm! Thế cái mà mày định hỏi là đây phải không? Tư vấn tình iu à? – Hùng lên tiếng trước, nói xong nó quay sang một bên để nhịn cười.

- Đã bảo là tao không thích nó. Mà mày nghe nó nói gì rồi đấy. Đến giờ vẫn còn cảm thấy đau tim đây này.

Tôi đưa tay lên ngực để minh chứng.

- Hóa ra đau tim kiểu này – Ngân gật gù – Thế mà tao cứ tưởng – nó cười.

- Vậy mày muốn hỏi gì? – Thằng Hùng đã khép được “mỏ” lại.

Tôi vuốt vuốt lại tóc mái – hành động mỗi khi không biết phải bắt đầu từ đâu.

- Ừm, là tao bị khùng hay thằng nhóc Phục Hy đó bị khùng?

- Hơi lạ nhưng thằng nhóc đó không khùng vì trông mặt bảnh bao thế cơ mà. Còn mày ơ ...- Ngân bắt gặp cái nhìn “cháy da mặt” của tôi – ...chắc cũng thế.

- Hùng – tôi gọi giật khiến nó giật mình – con trai sao lắm trò thế? Có thể câu trước hỏi người ta có thích mình không, câu sau đã thở phào nhẹ nhõm rồi à?

- Lắm trò kiểu thằng nhóc này thì tôi mới gặp lần đầu. Chăc nó ăn nhằm cái gì.

- Xì tốp – Ngân giơ một tay lên chặn họng thằng Hùng – hôm qua lúc nhắn tin cho tôi nó vẫn còn mình thường mà.

Té ra con nhỏ này thích bênh vực cho kẻ đẹp trai hơn là một đứa bạn thân như tôi.

- Chắc gì vì thích mày nên nó mới hỏi thế - nó đốp thêm một câu, cười nham nhở.

- Ý mày là sao?

- Ý tao là nó sợ mày thích nó nên hỏi, sau khi biết không phải thì thở phảo nhẹ nhõm.

Hóa ra là thế. Vậy mà tôi tưởng bở, lại còn tim đập thình thịch nữa. Ôi xấu hổ quá đi.

- Nhưng Hoài Thư làm gì có biểu hiện nào khiến nhóc Hy suy nghĩ như vậy chứ, trừ khi trong lúc vắng mặt bọn này, mày đã ...

Thấy tôi trừng mắt nó lại thôi.

- Chuyện này thì đúng là lạ thật. Mày đâu có sức quyến rũ gì mà nó hiểu nhầm.

Tạm cho đây là một câu an ủi, tôi thở dài:

- Hừ, tự nhiên dính vào thằng nhóc lớp mười rồi lại bị cho một vố. Tất cả là tại ai? Tại bà già Phạm Anh Thư chết tiệt...

- Suỵtt...

Nhỏ Ngân bịt mồm còn thằng Hùng đứng chắn tôi lại, mát ngó dáo dác.

- Ở nhà cho mày hét thoải mái. Nhưng đây là Trường Học, trung tâm truyền phát thông tin nhanh nhất của bọn nhiều chuyện đấy. Lộ ra thì tiền mất mà tật cũng mang.

Tôi gật đầu ra chiều đã tiếp thu, Ngân mới chịu thả tay ta.

- Hà cớ gì lại nhắc đến Tỉ Tỉ ở đây?

- Tại hồi sáng nó hỏi tao quen bà già đó thế nào nên mới sinh nghi.

- Biết được chút nào hay chút ấy. Tao thấy tốt nhất mày nên hỏi Tỉ Tỉ về thằng nhóc đó đi.

Nói cũng phải. Tôi muốn biết được trong đầu nhóc Hy đang nghĩ gì thì phải điều tra từ từ.

- Tiện thể hỏi sâu hơn nếu được nhé? – Ngân chớp chớp mắt gợi ý.

- Hỏi sâu hơn là sao? - Tôi hạ thấp mí mắt.

- Thì đại loại như sở thích hay mẫu bạn gái đang hướng đến – Ngân vòng tay nó qua tay tôi.

Đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ mà. Tôi thẳng thừng hất tay nó ra.

- Nhiều chuyện. Mày có thấy ai để ý mấy chuyện đó của một đứa gây hiềm khích với mình không hả? Không chỉ Anh Thư mà cả Hoài Thư tao đây cũng không thèm.

- Bà đúng là – thằng Hùng lên tiếng – cái thằng nhóc đó có gì hay ho, coi chừng lại bị nó làm cho một vố nữa.

- Dù có thích thì tôi cũng chưa thèm ăn sữa chua nó đút cho.

Nói xong con bạn kéo tay tôi đi thẳng, để lại cu cậu một mình ngơ ngác.

- Thế hôm qua nhắn tin không phải hỏi Phục Hy mấy câu đó thì mày nói về cái gì hả?

- Tao có cơ hội hỏi đâu, toàn phải trả lời – Ngân chun mũi.

- Trả lời về cái gì?

- Về mày chứ còn ai nữa. Nó hỏi câu nào tao nói câu đó... Ai da.

- Hừ, mày đi một mình đi – Tôi đẩy Ngân ra, không thèm quay lại.

Mặc dù tức thiệt nhưng chẳng đến nỗi phải đuổi nó như vậy. Tôi làm thế là để nấp một chỗ chờ xem kịch hay thôi.

Thấy chưa, thằng Hùng đuổi kịp rồi.

Đến khổ cho hai anh chị.


** **** **


Giờ văn.

Có ai nói là tôi ghét môn này chưa nhỉ? Chỉ vì chép trùng văn mẫu với thằng Hùng mà điểm đầu năm của tôi tụt dốc thê thảm. Đã thế còn bị cô giáo chì chiết vì cái tội văn phong có sử dụng bạo lực. Bình thường nói thế nào quen thế ấy rồi, sửa sao nổi.

Chẳng biết làm gì khác, tôi lấy một bàn tay che nửa mặt, vẻ đang chăm chú đọc bài nhưng mắt lại ngó lơ đãng ra ngoài cổng trường.

Sân trường chẳng có vẻ vắng lặng như đáng lẽ ra nó phải thế, bởi cái bóng áo trắng gầy quen thuộc.
Kẻ phải cúp học đáng lẽ ra là tôi mới phải. Sau cái vụ thê thả về tâm lí ấy, tôi thề là sẽ có lúc trả lại cho nó bằng hết mới thôi.

Hãy đợi đấy! Ну, погоди!, Nu, pogodi!

Thằng nhóc Phục Hy này cũng ghê thật, chưa ra khỏi trường mà nó đã dám vắt áo đồng phục lên vai. Cầu nó gặp “sát thủ hói đầu” cho biết mặt.


Cuối cùng năm tiết học chán phèo cũng trôi qua nhanh chóng. Bị gọi lên bảng một lần nhưng nhờ “sức mạnh mãnh liệt của đôi mắt”, Bí Thư ngồi bàn đầu phải len lén nhắc bài cho tôi.

Mà có phải tôi lười học nên giở thói bắt nạt bạn bẻ ra đâu. Nếu hôm qua không bị lôi đi bất chợt thì tôi đã có thời gian làm học bài rồi.

Nhắc đến Anh Thư bà già, lại có chuyện phải làm.

- Mày biết trường Đồng Khánh ở đâu không Ngân?

Con nhỏ đặt tay lên môi, ngó trần nhà vẻ dễ thương. Xí, mình chứ có phải thằng Hùng đâu mà nó phải bày đặt.

- Bắt xe bus ra ngã tư chỗ cái bùng binh lớn nhất, quẹo trái, đi thẳng thêm 3 cây số, qua một nhà hàng Pháp bự thiệt bự, lại rẽ trái vào con đường...

- Thôi thôi được rồi – tôi phẩy tay - nghe mày nói tao cũng thấy oải. Hèn chi Anh Thư bà già chỉ nổi danh chứ không nổi mặt.

- Thì hồi tao đi tìm cái trường đó cũng sặc xừ ngu. Được cái cũng đáng công nhìn lắm mày ạ.

- Đáng đến nỗi để tao bỏ ra từng ấy tiền đi xe bus và mồ hôi để đi bộ á?

Ngân lườm tôi.

- Hừ, bảo Thanh Phong đại ca chở qua đó cho mày mở mang tầm mắt. Cái trường thì to vật vã, trai đẹp thì nhan nhản, con gái diện đồ thì khỏi chê. Có gì sướng bằng.

Tôi cốc đầu nó một cái. Hèn gì thằng Hùng lúc nào cũng ngập ngừng ú ớ như gà mắc tóc mỗi khi hai đứa có cơ hội ngồi một mình.

Xa thế này thì phải dùng cách khác tôi. Không chỉ vì tiền bạc mà cả thời gian tôi cũng không có để làm cái chuyện dở hơi ấy.


Ra đến cổng trường, tôi và Ngân chia tay thằng Hùng “mỗi đứa một phương”. Ngân vừa đi vừa tung tẩy huýt sáo (con gái mà bài gì nó cũng huýt được mới khổ) thấy mà ghét.

- Thằng Hùng lúc nãy nói gì với mày vậy.

- Ơ... đâu có.

Nó giả tảng bộ tôi không biết sao? Mày coi thường tao quá Ngân ạ.

- Hiện hết trên mặt kìa.

Thế là con nhỏ theo phản xạ áp hai tay lên má, ngập ngừng.

- Thì, thì... rủ tao đi ăn sữa chua đền bù.

- Thế à – mắt tôi sáng lên – có rủ hội trưởng không? (Ý tôi là hội trưởng hội ăn uống ấy)

- Rủ mày á? Để làm gì? Đi theo chỉ tổ vướng chân. Nó đắc tội với tao chứ có với mày đâu. Mà quên chưa xử cái vụ hồi sáng làm nó sưng lưỡi.

Ngân đưa tay nhéo tôi một cái đau phát khóc. Khổ thế. Bạn bè lâu năm nhưng có chuyện gì liên quan đến thằng Hùng nó đều không tha cho tôi.

Hùng à, từ nay không dám bắt nạt mày nữa.

Đang xuýt xoa, tự dưng có tiếng xe đạp thắng “kít” bên hông tôi. Thằng Hùng xuất hiện cười nhe nhởn.
Tôi nhanh miệng trước khi Ngân kịp phản ứng.

- A Hùng! Cái xe đạp ở đâu đẹp vậy? Chở tao về thử nào.

Lúc đã chắc chắn trên yên sau, có hai kẻ đang nhắm thẳng vào tôi với anh mắt phát ra tia lửa điện.

- Bà có xuống không hả?

- Thì xuống.

Không phải tôi sợ gì thằng Hùng đâu, chỉ là cái nhéo lúc nãy vẫn chưa hết đau.

- Ngân có mỏi chân không, lên đây Hùng chở về.

- Ọe ọe, không sao đâu, tao bị say nắng á, không cần phải lo.

Gớm, tự dưng hôm nay ăn nói mượt mà thế.

Cái Ngân hí hửng tót lên yên sau. Nó bỗng nhăn trán thắc mắc.

- Mà sao cái xe này trông quen quen. Phải của nhóc Hòa không?

Thằng Hùng chột dạ:

- À, nó bắt xe bus về nhà vì lười đạp xe nên cho Hùng mượn ý mà.

- Thế á?

Mặc dù không tin lắm nhưng Ngân vẫn cười, nó còn tặng cho tôi một cái hôn gió trước khi chiếc xe đạp nặng nề lăn bánh.

Mượn gì mà mượn, trấn lột thằng nhóc thì có.

Một mình tôi thui thủi đi bộ về. Chán mà chẳng biết làm sao. Bạn bè có đôi có cặp là bỏ rơi tôi không thương tiếc thế này đây.

Chả sao. Hoài Thư này hoạn nạn gì cũng trải qua một mình quen rồi.

Đang định rẽ vào con hẻm, một chiếc xe lao sát sạt sau lưng tôi. Hú hồn hú vía nó chưa cán phải mình.
Định quay lại dọa nạt cho tên lái xe sợ thì cái màu vàng chóe đập vào mắt tôi.

Thanh Phong từ từ tháo chiếc mũ bảo hiểm Honda trùm kín khuôn mặt của mình ra, hất mái đầu về phía tôi:

- Lên xe đi, có nơi cần phải đến.

sr các bạn , hum wa mạng pị hư nên k post dc ^^
ai tem jum` mìh kái >o^

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com

cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-06-2010, 06:38 PM   #9
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Típ chap 2 nà ^^


Cái tên này, cứ thích làm cho người ta bất ngờ.

Chà! Tôi quan sát kĩ chiếc xe trước khi trèo lên - đúng là có một vệt xước dài ở bên hông thiệt. Có được một con xe hoành tráng như thế này, đến tôi còn thấy tiếc nữa là. Nhưng vì người tạo ra vết xước ấy là kẻ-mà-bạn-cũng-biết-là-ai-đấy (=,=), nên tôi chẳng dại gì mà xuýt xoa trước mặt hắn ta.

- Thế mũ bảo hiểm của tôi đâu?

- Làm gì có. Cô không thấy tôi vừa đi học về à?

Ừ nhỉ, tôi quên mất rằng dù là đầu gấu thì cũng phải đi học. Mà sao đồng phục của tên này đẹp dữ? Do đồ mắc tiền hay do người mặc?

- Cô có định lên nhanh không?

- Thế thì cậu phải tháo mũ của mình ra cho tôi đội chứ?

- Nhìn cô ngu ngốc thế kia mà cũng biết quý trọng cái đầu của mình nhỉ. Xem này – hắn chỉ tay lên đầu mình – đầu của cô thì không biết, nhưng cái đầu này chứa bộ não đáng giá ngàn vàng đấy.

Hic, cho dù tôi có học dốt thì cậu ta cũng không thể so sánh như thế chứ. Lo lắng cho Anh Thư bao nhiêu thì vứt bỏ Hoài Thư này bấy nhiêu. Mà khổ nỗi, với cái bộ dạng quê mùa khác hẳn tiểu thư sành điệu kia thì Thanh Phong chẳng thể nào nhầm lẫn giữa hai chúng tôi được.


Cuối cùng tôi cũng phải lên xe, chưa kịp chỉnh lại thế ngồi thì tên Phong đã rú ga làm tôi ngã ngửa về phía sau, phải dùng hết sức để nắm hai vạt áo của hắn.

Á! Á! Á!

Đợi đấy, dù cậu có lái xe ghê thế nào tôi cũng không sợ đâu.

Anh hùng xe đạp là tôi đây chứ ai, nhưng anh hùng xe máy thì đây là lần đầu. Ngồi xe đạp chất năm chất ba, thả dốc không phanh hay lái xe bằng chân thì tôi đây dư sức. Nhưng ngồi đằng sau tên này đúng là chuyện quá sức.

Mà đúng rồi, đang lúc “cần” Tào Tháo thì Tào Tháo xuất hiện. Sao tôi không tranh thủ hỏi cậu ta luôn nhỉ.

- Này Phong, cậu có biết nhóc Phục Hy trường tôi... – gió thổi mạnh làm lời nói của tôi như bay ngược ra đằng sau hết - ...nó có ân oán gì với Anh Thư vậy?

Két...t..t!

Chiếc xe thắng gấp làm tôi mất đà dúi về trước, bất đắc dĩ phải ôm Phong chặt cứng. Hàm trên của tôi vập vào lưng hắn có đau không nhỉ?

Tôi nghển cổ ra phía trước. Đây vẫn là đường vắng, có phải ngã tư đèn đỏ đâu mà cậu ta phải dừng lại?

Phong tháo mũ của mình ra, quay ra sau hỏi tôi:

- Cô biết Phục Hy? Hoàng Phục Hy? Nó học trường cô à?

- Khối 10 trường tôi. Không chỉ biết mà cậu ta còn gây ra cho tôi bao nhiêu rắc rối.

- Rắc rối gì? – Sắc mặt hắn ta trở nên hình sự.

- Thì cậu nhóc tìm đến nhà tôi, hỏi hôm bữa có chuyện gì với Anh Thư Tỉ Tỉ.

Còn làm cho tôi suýt đứng tim nữa! Nhưng cái này ai dám nói ra.

Kì thật định moi thông tin mà đôi mắt vô cảm của hắn ra làm tôi chẳng muốn nhắc đến Phục Hy nữa. Nhóc này ở đâu cũng chỉ gây cho người ta rắc rối.

- Vì tôi đã nói sẽ giúp cậu ta không bị Anh Thư truy đuổi nên cậu ta mới tò mò thế thôi, có lẽ không có chuyện gì đâu – tôi phẩy tay.

- Cô dựa vào đâu mà nói thế? – Tên này vẫn chưa buông tha tôi.

- Ơ thì...

- Lần sau tránh xa cậu ta ra nghe chưa.

Nói rồi Thanh Phong đội mũ bảo hiểm vào đi tiếp, chẳng thèm nói thêm câu nào cứ như là tôi vừa gây nên tội lớn gì vậy. Cũng may là hắn ta đã đi xe đàng hoàng lại, nếu không thì... tôi đành cắn răng mà chịu chứ có cho vàng cũng không dám gây sự.

Anh Thư chờ chúng tôi ở một quán trà sữa cũ kĩ nhìn tăm tối mà khách thì vắng teo, đến tôi còn chẳng muốn chui vào. Thật lạ là chị ta ăn mặc giản dị và có chút giống tôi – nghĩa là hơi quê mùa ý. Cá là không phải chị em tôi đã chẳng nhận ra. Anh Thư cứ như con tắc kè bông bến hóa không ngừng vậy.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Anh Thư còn Thanh Phong đứng sau lưng. Hắn đứng thì hay hơn vì những cái ghế “thiếu nhi” này chẳng có cái nào vừa với đôi chân dài và vóc dáng to con ấy cả.

- Đây là chứng minh thư, giấy chứng nhận và nhiều thứ có liên quan khác.

Tôi trố mắt nhìn. Ngoài cái tấm eplastic nho nhỏ có đề CMND kia thì tôi chẳng thể gọi tên những thứ còn lại. Toàn tấm nhựa cứng kiểu như thẻ ATM nhưng có chũ VIP kèm theo tên các quán bar.

- Chị bị chửi cũng nhiều nhỉ? – Tôi nhe răng cười.

- Sao?

- Toàn VIP – Very Implite Person (người rất mất lịch sự)

Anh Thư tức đỏ mặt.

- Còn giỡn mặt nữa là liệu hồn với tôi đấy – Thanh Phong lên tiếng, tức thì tôi im re.

Không thèm quan tâm đến bộ dạng nín cười muốn run cả ghế của tôi lúc này, Anh Thư tôi tiếp trong túi ra một chồng... lần này thì là thẻ ATM thật.

- Gần chỗ nào thì xài loại ấy. Mỗi thẻ không dưới 5 chai. Chỉ trong vòng một tháng nên cô đừng có vung tiền quá trán.

- Cái gì? Chị cho em hết chỗ này sao? – Tôi xúc động không nói nên lời, cũng may là nhanh chóng bị dội một gáo nước lạnh nên tạm thời bỏ ý nghĩ nhào tới ôm chị ta một cái.

- Ai cho cô. Chỉ được xài khi trong danh nghĩa là tôi thôi, còn lại nếu phải ăn mì tôm với mắm cũng không được lấy ra xài. Đừng quên tôi có tai mắt khắp nơi đấy.

Lấy trộm vài ba ngàn chắc không sao.

- Còn thắc mắc gì không? – Anh Thư kéo khóa túi lại.

- Ừm – tôi ngước nhìn tên Phong, thấy hắn chẳng biểu hiện gì – rồi lại nhìn chiếc iPhone đang rung của Anh Thư. Lỡ cú này nghe xong điện thoại chị ta đi luôn sao?

Thế là tôi vào đề ngay.

- Tôi có đề nghị. Chị có thể thôi truy đuổi thằng nhóc Phục...

Tôi chưa kịp nói xong thì đã có cánh tay vòng qua hông, một cánh tay khác vừa chụp cổ vừa bịt miệng kéo tôi đứng dậy lôi ra ngoài.

Anh Thư nhìn tôi ngạc nhiên rồi rút điện thoại trong túi ra, chẳng có vẻ gì là quan tâm đến nữa.


** *** ***


- Thả tôi ra. Cậu khùng à.

Tôi hét lên sau khi bị Thanh Phong lôi ra khỏi quán.

- Đã bảo cô đừng nhắc tên đó nữa mà.

- Gì mà ghê gớm thế? Tôi chỉ muốn bảo chị ta dừng đụng cậu nhóc đó nữa mà. Nếu không thì nó còn làm phiền tôi dài dài.

- Cô có biết quan hệ giữa chị mình và Phục Hy không mà dám nói thế hả? – Cậu ta gằn giọng, rồi lại nhìn vào trong, nơi Anh Thư đang cười nói qua điện thoại.

- Thì là kẻ thù – Phong trừng mắt nhìn tôi - À không, đàn chị và kẻ không biết điều.

- Dù cô có nói thế nào cũng không thể thay đổi được điều này đâu... – Phong lắc đầu, cười nhạt.

- Sao lại không, chỉ cần tôi đưa ra điều kiện.

Tên này có vẻ không nghe tôi nói.

- ...chỉ vì Anh Thư thích thằng nhóc đó.

- HẢ? – Miệng tôi trễ xuống, đủ để nhỏ Ngân - nếu có mặt ở đây - có thể nhét vừa hai quả táo.

- Không thể bắt một người thôi thích ai đó, cô hiểu chưa.

Tôi gật gật theo quán tính , chứ dây thần kinh não thì đang nhảy loạn xạ.

Chờ đã, thằng nhóc Phục Hy tránh mặt vì sợ Anh Thư theo đuổi đến tận trường, hỏi tôi câu hỏi ngu ngốc đó vì tưởng hai chị em sinh đôi chúng tôi giống nhau. Hèn chi cậu ta chẳng có chút sợ hãi nào, lại còn bảo mình là người trong cuộc.

Còn hắn – tôi nhìn lên bộ mặt của tên con trai không biểu lộ chút cảm xúc nào – phục tùng Anh Thư theo một nghĩa khác.

Thanh Phong nói đúng. Tôi chẳng hiểu tí gì, cũng chẳng thể bắt ai ngừng thích.

- Hai người nói chuyện gì đấy? – Anh Thư đã nghe điện thoại xong, dòm ra hỏi.

- À không – tôi trả lời thay cho cái tên tâm trạng còn chưa ổn định kia – cậu ta chỉ tôi chút chuyện.

- Vậy giải tán được chưa?

- Để em đưa Tỉ Tỉ về.

Thấy chưa, tôi toàn bị bỏ rơi thôi mà.

- Không cần – Anh Thư trở nên vui vẻ hẳn sau cú điện thoại - tôi bắt taxi được rồi. Ở đây cũng khá xa, cậu đưa cô ta về đi.

Rồi chì ta quay sang tôi:

- Mà lúc nãy cô bảo điều kiện gì cơ?

- À không, ý tôi là chị chi trả thêm tiền bắt xe bus cho tôi nữa.

- Chỉ thế thôi à? – Anh Thư bà già nheo mắt trước câu nói dối của tôi – Yên tâm, khi tôi đi thì Phong sẽ đưa đón cô tận nơi. Ok.

Chiếc taxi tới nơi, Anh Thư giao túi đồ rồi lên xe mà chẳng chào tôi hay Thanh Phong lấy một tiếng.

- Này, tôi vừa giúp...

Phong thản nhiên rút ví, nhét tờ 200 ngàn vào tay tôi.

- Cô tự bắt taxi về nhá.

Tôi nhìn hắn lên xe mà chẳng nói được câu nào.

Mà khỉ thật, chỗ này là ở đâu chứ?


** ** **


Sáng hôm sau lên lớp tôi hí hửng báo cho Ngân tin quan trọng, rằng nó nên để ý đối tượng nào dễ gần như thằng Hùng chứ đừng léng phéng với đứa có bề dày “tiền án tiền sự” như Phục Hy. Phải cảnh báo cho nó biết là còn lơ mơ đến nhóc Hy coi chừng bị Tỉ Tỉ dằn mặt.

- Thật á. Chuyện này động trời làm sao – Ngân ngạc nhiên không nói làm gì nhưng thằng Hùng lại hí hửng một cách lộ liễu.

- Hùng, quảng cáo kem đánh răng đấy à?

- Đâu có – Hùng khép miệng lại – Thấy khó tin thôi nên biểu hiện hơi khác thường chút xíu.

Khoái chí chết được mà còn bày đặt.

- Hèn chi. Phục Hy đúng là nổi bật thật, nhưng tao tò mò không biết làm sao nó lại lọt vào mắt xanh của Tỉ Tỉ.

Đến tôi còn không biết nữa là nó. Nhớ lại cái lườm của Thanh Phong cũng đã đủ sợ.

- Thế là bà đỡ thắc mắc nhé. Thằng nhóc chỉ kiểm tra mà làm con gái nhà lành ăn dưa bở.

- Ông cũng đỡ được mối lo – Tôi kháy lại.

Ù...ù....

- Cái gì thế?

- À – tôi thò tay túi quần – điện thoại Tỉ Tỉ mua cho. Ta đa, đẹp không.

Ngân và Hùng trố mắt nhìn, có lẽ tụi nó bất ngờ và ghen tị. Dù gì cũng là hàng mắc tiền mà.

- Đẹp nhỉ.

- Giọng mày hả Hùng? Sao lạ hoắc vầy?

Tôi nhìn thằng Hùng, rõ ràng nó đâu có hé miệng.

Thằng Hùng lắc đầu, nhưng quá muộn rồi.

- Cho thầy mượn xem nhé.

“Sát thủ hói đầu”, tức giám thị khối 11, cười vui vẻ trước khi cầm chiếc điện thoại trên tay tôi bỏ vào cái hộp các tông cùng với mấy cái máy nghe nhạc, máy đĩa và hơn chục cái điện thoại.

Ngày nào ông thầy này cũng đi một vòng để chộp những cú điện thoại dang dở, những đứa xài đồ điện tử bị cấm trong nhà trường khiến tất cả học sinh đều căm ghét.

Riêng tôi chẳng có tiền sở hữu thứ gì đáng giá nên luôn bàng quang với sự việc. Hôm nay thì được nếm mùi rồi.

- Chà, hàng xịn – “Sát thủ” xờ lên bề mặt chiếc điện thoại – Mới sáng đã bội thu rồi, cảm ơn em nhé.

Ngân và Hùng nhìn nhau, còn tôi hóa đá.

Biết ăn nói thế nào với “hai tên bất lương” bây giờ?

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com

cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-06-2010, 07:55 PM   #10
cherrycold
Tiểu học - Đại học chữ to
 
cherrycold's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Nơi Cư Ngụ: in secret garden
Bài gởi: 228
Giới Tính: lấy dc chồng
Thích: 0
Được Thích 0 lần ở 0 bài
Default

Chap 3


Kẻ rắc rối thứ tư xuất hiện.



- Anh Thư! Sao chị đi sớm thế?

Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xập xình át cả giọng nói con gái lè nhè:

- Chị mày phải hưởng thụ. Cưng ở nhà ráng…hic…đóng vai trò…hic…

- Thư Tỉ Tỉ, ra nhảy cái đã .

Tiếng nói trong quán bar vọng lại, tôi chưa kịp nói thêm câu nào thì chị ta đã cúp máy cái rụp. Tiếng nhạc ồn ào thay bằng tiếng tút tút bực cả mình.

- Hừ, Anh Thư! Chị đợi đấy. Nếu không phải vì tiền học thì chị chết với tôi rồi.


Tôi uể oải bước ra khỏi nhà. Nắng chang chang thế này sẽ làm đen làn da vốn chẳng trắng trẻo gì của tôi mất.

Ôi. Không thể được.

- Làm cái gì mà lề mề vậy?

Phong đứng dưới bóng cây trứng cá dưới nhà tôi. Chiếc Nouvo vàng chóe - mà tôi cá là mới độ lại nằm ngoan ngoãn bên cạnh. Chắc chắn hắn chẳng hề muốn chở tôi trên chiếc xe vàng ngọc đó lần nữa tí nào. Cứ nhớ lại buổi trưa hôm bữa thì biết.

Mới năm phút trước hắn ta thông báo qua điện thoại là Anh Thư đi Vũng Tàu sớm hơn dự định hai ngày vậy mà bước ra cửa đã gặp.

- Cậu cho tôi có năm phút, sao chuẩn bị kịp?

- Hôm qua tôi gọi điện thì không nhấc máy.

- À – tôi gãi đầu – vì cú điện thoại đó mà bị thu mất rồi.

Mặt Thanh Phong nhăn nhó như khỉ ăn ớt. - Thôi được rồi, mất thì mua cái khác.

- Để tôi năn nỉ thầy giám thị.

- Vậy đỡ tốn tiền.

Hừ, cái tên khỉ gió, tôi chỉ nói lấy lệ mà hắn tưởng thật. Rơi vào tay “sát thủ hói đầu” chỉ có nước mang thuốc mọc tóc tới đổi thì may ra.

- Này – Ném túi đồ về phía tôi, Phong cười – lấy cái này nhanh nhanh lên Tỉ Tỉ.

- Ai là Tỉ Tỉ gì của cậu – Tôi hậm hực ôm lấy túi đồ - đừng quên tôi là ai.

Phong nhếch mép. Nhìn bộ dạng đểu giả đó mà tôi chỉ muốn xông vào đánh cho hắn một cú sái quoai hàm.

- Ừ thì biết. Cái bộ dạng quê mùa đó thì lẫn vào đâu được. Vậy tôi gọi cô là chị Hai nhé!

- Chị Hai? Tôi đâu có nhiều tuổi hơn cậu?

- Nhưng nhìn cái mặt già chát đó tự dưng ngứa miệng chịu không được.

Tôi chẳng thèm quay lại, bước thẳng vào nhà. Cái túi mà hắn đưa toàn kem phấn, Chanel No 4, Lip Ice...

Hừ, ai mà dám xài mấy thứ này chứ. Quẳng đại ở nhà cho tiện.

Lục túi đồ mà hôm trước bà chị “iu quý” mua cho, tôi chẳng lựa ra được thứ nào dài quá đầu gối. Mặc đại một cái quần sooc và áo thun không tay, tôi cột mái tóc lòa xòa của mình lên thành một cái đuôi ngắn ngắn, sau đó xỏ giày rồi khóa cửa.

Lúc tôi lấy mũ bảo hiểm chuẩn bị lên xe, Phong nhìn tôi chằm chằm. Cậu ta tặc lưỡi:

- Chậc, đúng là chị em sinh đôi. Nếu không quen nhìn bộ dạng quê mùa của cô chắc tôi chẳng nhận ra.

Tôi không trả lời câu nói móc của cậu ta, cố lái sang chủ đề khác. Từ lúc kí hợp đồng đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy lo lắng như vậy.

- Thực sự là phải đi sao?

- Hai ngày mà không đi bar đâu phải là Anh Thư tỉ tỉ. Nếu tụi nó biết chuyện chị cô trốn, thể nào cũng báo với ông già.

- Đúng là đồ ăn ở thất đức, đi đâu cũng gặp kẻ thù.

- Ráng mà ăn ở thất đức cho giống. Cô mà bị phát hiện ra là không ổn chút nào đâu. Đến lúc đó đừng có trách.

Tôi im lặng không nói gì. Nếu biết khó khăn thế này, có lẽ tôi đã không nhận lời Anh Thư rồi. Cứ tưởng chỉ cần có khuôn mặt là giống, nhưng tính cách cũng là thứ quan trọng. Tôi sống khổ quen rồi, tự dưng bây giờ làm con nhà giàu...

Dù sao Phong cũng là kẻ duy nhất biết chuyện, có lẽ phải mau dẹp bỏ thái độ thù địch với cậu ta để trở thành một đồng minh tốt.

Phong nổ máy, cậu ta quay lại cười đểu giả:

- Ráng mà bám cho chắc vào. Không phải như chiếc xe đạp cọc cạch của cậu đâu.

Nói rồi cậu ta rú ga, phóng ào về phía trước khiến tôi bật ngửa ra sau lần hai.

Dẹp, không đồng minh gì cả.


Chẳng biết là đã đi qua bao nhiêu con phố, chẳng đếm được có bao nhiêu người ném ánh mắt bất mãn dành cho bọn con nít ăn chơi về phía tôi, chẳng thèm quan tâm là Phong định chở tôi đến chỗ nào, tôi cứ nhắm tịt mắt, nhằm thẳng lưng của tên này mà… ôm chặt cứng. Mãi đến khi nghe tiếng nói bực mình của hắn, tôi mới biết là đã đến nơi.

- Này, cô ghiền cái lưng tôi đến thế hả? Không biết xấu hổ là gì à? Còn không mau đi xuống.

Mặt tôi đỏ bừng. Tôi luống cuống trèo xuống, giả vờ chỉnh lại áo trong khi Phong tìm chỗ để xe. Thật sự là tôi không dám nhìn thẳng vào cậu ta.

Trước mặt tôi là một quán cà phê trông có vẻ thanh bình. Người đến uống đa số là công chức nhà nước, những bà nội trợ rỗi hơi hay vài ông cụ đang ngồi uống trà đọc báo. Chẳng lẽ tôi và hắn tới đây để tu?

- Sao, còn chưa vào đi? Đứng đực đây để thu hút sự chú ý của mọi người à?

- Tôi tưởng đi bar.

- Thì bar chứ còn gì nữa. Hình thức bên ngoài chỉ để ngụy trang thôi.

Nói rồi hắn rẽ vào cánh cửa nhỏ ở bên hông mà tôi không để ý. Bên trong là một hành lang chật hẹp được trang trí bằng hình dán đủ loại, chữ viết bằng sơn, và chữ kí chằng chịt.

Tôi phát hiện ra ở chính giữa bức tường bên trái là bốn chữ cái to tướng: AT3

- Chữ kí của cô đó. Đừng có tỏ ra ngạc nhiên như vậy.

Hóa ra là viết tắt của Anh Thư Tỉ Tỉ.

- Có vẻ như tôi có thế mạnh ở đây nhỉ - tôi hí hửng.

- Không phải – Thanh Phong vẫn bước chậm rãi – Tỉ Tỉ chẳng bao giờ thích phô trương, nhưng cái này là trường hợp ngoại lệ để đối đầu với chữ kí của kẻ thù không đội trời chung ở bức tường bên trái.

Đúng là bên trái có 2 kí tự D.K cũng to không kém, trông còn màu mè hơn của Anh Thư gấp trăm lần với một con rồng ngoằn ngoèo xỏ qua chữ cái D và vắt đuôi qua chữ K.

Đứa nào dám đối đầu với Anh Thư chắc cũng không phải loại vừa. Tôi bất chợt rùng mình khi nhận ra, giờ hắn là kẻ thù của mình.

- D.K là ai? – Tôi tò mò.

- Hắn là đàn anh, nhưng Anh Thư thì không công nhận. Ngay từ đầu gặp nhau hai bên đã xảy ra tranh chấp rồi.

Anh Thư bà già lúc nào cũng chỉ muốn làm kẻ bề trên. Người ta nói chị em song sinh thường giống nhau cả về ngoại hình lẫn tính cách đâu có đúng. Không hiểu sao chị ta không hiền lành mà chịu đựng như tôi được nhỉ. =))

Hết hành lang chật hẹp lại là một cánh cửa có người đứng canh sẵn. Nhận ra sự có mặt của tôi, anh chàng phục vụ mỉm cười và kéo cửa trước khi Phong lên tiếng. Chà, cảm giác được kính nể cũng hay chứ nhỉ.

Căn phòng bên trong sáng lờ nhờ bởi bóng đèn duy nhất phát ra từ quầy bar. Trái với tôi tưởng tượng, nơi này vắng teo, hình như tôi và Phong là vị khách thứ 5, 6 gi đó. Thậm chí đến cả tiếng nhạc “khiêm tốn” phát ra từ cái loa duy nhất bên góc trái hình như là một bản kèm Saxophon gì đấy.

Cô nàng ở góc trái với tóc mái che hết một nửa khuôn mặt dành cho tôi cái gật đầu khe khẽ. Trong khi anh chàng ngồi đối diện đã hồ hởi tiến lại bắt tay Thanh Phong.

Trước khi đi Phong đã nói với tôi bình thường Tỉ Tỉ là người kín tiếng và lạnh lùng, vì thế tôi chỉ cần gật đầu và im lặng. Dù không nói cũng không dám ai nói mình câm. Thật may vì tôi mà mở miệng ra thể nào cũng gây rắc rối.

- Em đi lấy đồ uống cho Tỉ Tỉ.

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng sướng rơn khi thấy cái bộ dạng khúm núm của Thanh Phong. Phải nhân cơ hội này mà trả thù mới được.

Hắn vừa mất hút sau cánh cửa phòng pha chế, tôi ngó xung quanh tìm chỗ ngồi.

Người có tiếng như mình thì phải ngồi ở đâu nhỉ.

Sau một hồi suy xét và nhận ra chỉ có duy nhất băng ghế to oạch dựa lưng vào bức tường bên trái, đối diện với dàn nhạc sống là hợp với tầm vóc của mình, tôi “hùng dũng” bước lại. Trên bàn còn một ly rượu màu đỏ đang uống dở, chắc là của người ngồi trước. Tôi đưa mắt nhìn tên phục vụ nhưng hắn chỉ đáp lại bằng ánh mắt ái ngại rồi mất hút.

Thế này là thế nào? Không phải tất cả đều sợ mình sao?

Mặc kệ, tí nữa mình sẽ sai tên Phong dọn. Trước mặt bàn dân thiên hạ vầy hắn đâu dám cãi lệnh – Tôi tự cười một mình.

Cánh cửa lại mở ra. Một toán các cô nàng và anh chàng dân chơi bước vào lấp đầy ghế ngồi xung quanh quầy bar và những cái bàn bên cạnh. Chẳng ai dám bén mảng đến chỗ tôi ngồi, trừ một tên.

Mới đầu gặp tôi đã có linh cảm lạ về tên con trai này. Nhìn anh ta không hề tầm thường với hai tên đệ tử đi kèm. Đôi mắt vô cảm nhìn thấy tôi lập tức trở nên lạnh lùng. Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười mỉa.

- Anh Thư! Xin lỗi nhưng cô chậm mất một bước rồi.

Mình có quen tên này sao? Giọng điệu ngang ngạnh của anh ta khiến tôi bắt đầu có chút lo lắng.

Im lặng là vàng. Tôi giả lơ quan sát ban nhạc đang chuẩn bị dụng cụ.

- Này cô có nghe không? Li rượu này là của tôi để đây từ trước – hắn ta to giọng, chỉ vào cái li trên bàn.

Hóa ra là như thế. Nhưng tên này có gì ghê gớm hơn Anh Thư mà anh chàng phục vụ kia dám từ chối “sức hút mãnh liệt từ đôi mắt” của tôi nhỉ?

- Tỉ Tỉ nên đi đi.

Một trong hai tên đệ tử của hắn lên tiếng. Tôi mỉm cười, quên mất câu nhắc nhở “chỉ cần im lặng và gật đầu”.

- Nói như đệ tử của cậu ấy.

- Cái gì?

Phải dạy cho tên này một bài học mới được.

- Gọi tôi là Tỉ Tỉ, hoặc không thì tỏ ra lịch sự chút đi.

Không chỉ có ba tên đang đứng trước mặt mà hầu hết mọi người trong phòng bắt đầu chuyển hết chú ý về phía tôi.

Thanh Phong! Ra đây giải nguy cho tôi với.

- Cô uống lộn thuốc phải không? Danh Kíp này chưa bao giờ gọi cô bằng hai từ Tỉ Tỉ cả. Chỉ có đứa thiểu năng mới như vậy – hắn cười nhạt.

Tên này quét ánh mắt khắp phòng, lập tức “nhân vật quần chúng” giả lơ như không có chuyện gì xảy ra.
Thôi đúng rồi, Danh Kíp có phải viết tắt của chữ D.K – kẻ thù không đội trời chung của Anh Thư bà già không nhỉ.

- Giờ thì ra khỏi chỗ của tôi – cậu ta hất hàm.

Danh dự của Anh Thư tôi không lo, nhưng sức chịu đựng trong lòng cũng có giới hạn. Đã hứa với bản thân từ nay sẽ không gây sự với côn đồ và sử dụng bạo lực.

Tôi đứng dậy trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.

Tên Danh nở nụ cười đắc thắng:

- Giờ thì biến.

Trái với suy nghĩ của mọi người và mong đợi của hắn, tôi cúi xuống nhìn khắp một lượt chiếc ghế mà mình đang ngồi.

- Tỉ Tỉ...

- Cô... đang làm cái quoái gì vậy hả? – Danh Kíp ngạc nhiên tột độ.

- À – tôi nói mà không ngẩng lên – tôi đang tìm xem có hai chữ D.K ở trên đây không. Hay cậu lỡ viết mà tôi ngồi lên nên xóa rồi nhỉ...

Kẻ thù của tôi – mới nãy còn to tiếng mà giờ nhìn tôi muốn lòi con ngươi. Đã thế thì cho biết luôn “bà” đây cũng không phải loại vừa.

Tôi lục túi quần, rút ra cây bút màu nước – vật bất li thân từ hồi phải sống một mình. Nhìn bề ngoài nó là cây bút vô hại, một đầu để viết nhưng đầu kia lại là vũ khí nguy hiểm.

Không ngờ lại có lúc dúng mày để viết, bút thân iu ạ.

Tôi hí hửng viết hai chữ cái D.K lên ghế to không kém chữ cái trên bức tường ngoài kia, có điều con rồng đã trở thành... con giun với hai cái râu.

- Ok, ngồi đi – Tôi đập đập tay lên bức vẽ.

Đúng như mong đợi: Danh Kíp vì quá ngạc nhiên nên không nói được câu nào. Khổ nỗi, Thanh Phong – với li nước trên tay – cũng đang nhìn tôi với thái độ y xì.

Chết. Thể nào cũng bị cậu ta mắng cho một trận, không khéo còn mách Anh Thư để chửi tôi nữa không chừng.

Cả phòng im lặng chờ xem chuyện gì sẽ diễn ra.

Hắn đưa li nước cho tôi. Tên này đúng là có sức chịu đựng.

Chẳng kiêng nể gì, tôi nhận lấy li nước, uống cạn. Lỡ rồi thì tới luôn đi.

Khi đưa lại cái li, tôi suýt sặc khi Thanh Phong đang nhìn mình mỉm cười.

- Ti Tỉ, nếu không còn chỗ nữa thì chúng ta đi thôi – hắn lùi lại để khoảng trống cho tôi ra.

- Ơ... – tôi mắt tròn mắt dẹt. Nhưng kịp nhớ ra mình là ai, tôi ung dung bước ra, hướng thẳng ra ngoài cửa để chuẩn bị... co giò chạy.

- Khoan đã – Danh kíp chụp lấy tay tôi lại, nhìn thẳng vào mắt.

Oh God. Mắt hắn còn sắc hơn cả tên Phong.

- Đừng quên hôm nay ai là người khơi mào.

- Tất nhiên – giọng điệu tôi cũng không kém phần ghê gớm – anh là người lên tiếng trước mà.

- Cô...

Danh Kíp giơ nắm đấm lên, hành động nhanh như cắt.

Thanh Phong ở sau lưng có chạy lên đỡ thì chắc tôi cũng sưng mắt rồi.

Chẳng ai cứu được mình, ngoại trừ...

Tôi nhắm mắt, né sang một bên.

…chính bản thân mình…

“Chóc!”

Âm thanh của mu bàn tay chạm vào lòng bàn tay nhẹ nhàng hơn nhiều. Tôi cảm thấy dây thần kinh đang rung lên, từ từ hé mắt ra...

Hú hồn, cú đấm của hắn chỉ còn một gang nữa là trúng mặt tôi rồi.

Bản thân tôi ngạc nhiên đã đành, nhưng mọi ánh mắt trong phòng còn bất ngờ hơn nhiều.

- Anh Thư Tỉ Tỉ biết võ sao? – Một giọng nữ vang lên.

- Đúng là không hổ danh.

Tôi sướng như mở cờ trong bụng, nhưng không thể cười nổi, chỉ vì Danh Kíp vẫn chưa tha cho tôi. Chỉ cần lơi lỏng một chút là cú đấm vẫn theo đúng quỹ đạo của nó.

Đúng lúc tôi định hất tay hắn sang một bên, Thanh Phong đã tiến lại, nắm tay Danh kíp giải vây cho tôi. Hành động hơi chậm so với dự kiến, nhưng hắn ta chịu giúp tôi là may rồi. Sức mạnh con trai đúng là có khác. Phong đặt tay tên Danh kia xuống nhẹ nhàng như bẻ một cành khô.

- Danh đại ca, lần này thì rõ ai gây sự rồi – hắn ta gằn giọng.

Danh Kíp không hề để tâm đến những điều Thanh Phong nói. Dễ hiểu thôi vì dù gì anh ta cũng là anh chị trong giới giang hồ.

Có điều... ánh mắt vô thần quoái quỷ ấy không rời khuôn mặt tôi ngay cả khi Thanh Phong nắm tay tôi kéo ra ngoài.

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Ảo ảnh mà ta nhìn thấy là do chính ta tạo ra


http://lookinforletizia.blogspot.com

cherrycold is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Tiện Ích

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền đăng bài
Bạn không được quyền trả lời bài viết
Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
Bạn không được quyền sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:12 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.7
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
2000-2013